Monthly Archives: Tháng Ba 2015

Bóc mẽ “thầy bùa” được mẹ chồng “nhập hồn” trị bách bệnh bằng cách “cắt lể, giác hơi”

Tin trong nuoc – Rêu rao với nhiều người dân rảng mẹ chồng nhập vào người Dung nên có khả năng trị “bách bệnh” bằng cách cát lể, gịac hơi. Bên cạnh đó, bà Dung còn có khả năng trị ta ma cho ngirời dân bằng bùa chú. Tuy nhiên, thơi gian qua, bàng những trò chữa bệnh “dị hợm” của mình, bà Dung khiến niuéu con bệnh nan ỹ chết tham, cáp cứu trong tình trạng nguy kịch sau khi cắt lể, giác hơi.

Thầy bùa

RÊU RAO “MẸ CHỒNG NHẬP HỒN” ĐỂ LÔI KÉO “CON BỆNH”

Sáng 24/3, ông Trần Văn Thắng, Chủ tịch UBND xã Đong Phú (huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long), cho biết: “Chính quyền địa phương vừa phối hợp với các ban nganh trong địa bàn huyẹn lập hồ sơ, buọc cặp vợ chồng ông Lê Hữu Phước và bà Le Thị Kim Dung (ấp Phú Thạnh 1, xã Đồng Phú) cam kết không tái phạm hành vi mê tín dị đoan và ra quyết định xử phạt hành chính.

Trước thông tin gây xôn xao dư luận này, PV  tìm ve xã Đong Phú để tìm hiểu sự thật. Chỉ một thời gian ngắn có mặt ở đây, PV nắm được toàn bộ sự thật “thầy bùa” Dung được “mẹ chõng nhập hòn chữa bách bệnh bằng cách cắt le, giác hơi. Theo đó, hơn một năm nay, bà Dung cùng ông Phước tự ý dựng bảng hiệu “Chùa Phước Hưng” trước đường vô nhà mình.

Vài ngày sau, vợ chồng bà Dung bắt đầu đi reu rao khắp nơi rằng, thời gian gần đây, bà Dung nằm mơ thấy mẹ của ong Phước “báo mộng” kể rất nhiều chuyện về cuộc sống ở cõi khác. Ở nơi đó, mẹ của ông Phước học hỏi được nhiều y thuật vô cùng cao siêu. Đến cuộc “báo mộng” cuổí cùng, mẹ ông Phước thông báo sẽ nhập vào người con dâu là ba Dung để “chữa bệnh, cứu người”.

Sau khi mẹ chồng nhập vào, bà Dung sẽ có biệt tài chữa bách bệnh bằng cách… cắt lể, giác hơi. Người nào may mắn được bà Dung chữa trị thì mọi bệnh tật sẽ không còn nữa. Bên cạnh đó, bà Dung còn đí quảng cáo rằng mình còn có khả năng trị tà ma cho người bị “quỷ ám” bằng bùa chú cực kỳ hiệu nghiẹm. Chỉ cần vài lá bùa của ba Dung la “con bệnh” sẽ trở thành bình thường ngay.

Khi “danh tiếng” của mình bắt đầu được nhiều người biết đến, bà Dung tiếp tục xưng danh là “thầy Dung” co biẹt tài chữa bách bệnh có một không hai ở miền Tây. Để “tiếng tăm” của mình lan xa hơn, vớ chồng ba Dung còn nhờ nhiều người ở khắp nơi đi quảng cáo biệt tài của mình. Sau thời gian tung chiêu”, nhiều “con bệnh” từ nhiều nơi bắt đầu tìm về ngôi nhà của bà Dung để nhờ “thầy” ra tay chữa bệnh.

KHIẾN “CON BỆNH” NAN Y CHẾT THẢM

Khi có người bệnh tìm đến, ông Phước liền đưa vao giữa nhà rồi thông báo bà Dung ra “làm lễ” chữa bệnh. Sau một hồi cùng vái, bà Dung Nền cầm tay con bệnh rồi phán: “Thời gian qua, có người thân đã mất nhiều năm nhập về nên mới gây ra bệnh tật như thế nẩy? Muốn khỏi bệnh thì phải để “thầy Dung” ra tay chữa trị. Nếu không sẽ nhạn lấy cái chết đầy đau đớn”. Bên cạnh đó, các “con bệnh” khác thì bà Dung lại phán: “Ngôi nhà của ngươi nằm ở gan sông, rạch nên “mắc nợ đàng dưới . Nếu khong có thầy giỏi chữa trị thì số kiếp coi như đã tận.

Trước những lời phán trên của bà Dung, nhiều người bẹnh vô cùng sợ hãi, lo lắng. Đa phan, các người bệnh phải phải quỳ lạy mong bà Dung ra tay chữa bệnh. Khi đã “hù dọa” tinh thần “con bệnh”, bà Dung liền trị bệnh bằng cách bắt “con bệnh nằm xuống nền nhà rồi tiến hành cắt lể, giác hơi. Trong quá trình điều trị, bà Dung thực hiện nhiều trò đồng bóng khiến con bệnh” tưởng rằng bệnh của mình rất nặng, sắp nguy kịch đến tính mạng.

Khi cắt lể, giác hơi xong, bà Dung liền hướng dẫn cac “con bệnh” dùng những miếng bùa đốt thành tro, hòa vao nước rồi uong cạn. Khi hết một tuần mà bệnh chưa khỏi thì “con bệnh” phải đến nhà bà Dung tiếp tục cắt lể, giác hơi. Mỗi khi điều trị mỗi “con bệnh”, bà Dung không lấy tiền trực tiếp mà yêu cầu ngữời thân các “con bệnh phải đặt “tiền tổ” từ vài chục đến vài tram ngàn đồng. Sau đó, số tiền này đều được ông Phước thu gom đem cất trong nhà.

Với cách điều trị bệnh vô căn cứ, phản khoa học của mình, bà Dung nhiều lần khiến các “con bệnh” mắc bệnh hiểm nghèo, nan y phải chịu cái chết thảm. Theo đó, có trường hợp bị bệnh ung thư vòm họng, sau khi được bà Dung cắt lể, giác hỡi và yêu cầu cúng thêm i heo, gà để nhanh an lại được va khỏe ẵ dần” thì chỉ vài ngày sau tử vong. Khi f thấy người thân chết, những người M trong gia đình liền kéo đến nhà bà Mi Dung “bắt đền”. Tuy nhiên, bà Dung đều “chối bay, chối biến” và tuyên bố “chết có số” cả. Một trường hợp khác bị bà Dung cắt lể, giác hơi gây nhiễm trùng phải đến bệnh viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.

Một “thầỵ bùa” khác bị kiểm điếm trước dân

Ngày 24/3, công an huyện Bình Tàn (Vĩnh Long) cho biét vừa phói hợp công an xã Tân An Thạnh tổ chức họp đé òng Trán Văn Bửu (ngụ xã Tân An Thạnh) kiém điém truớc dân và phạt hành chinh bốn triệu đóng vé hành vi lợi dụng hoạt động mê tín dị đoan đé trục lợi. Theo đó, õng Bửu trị bệnh bàng cách dùng viết mực vẽ lên tờ giáy và làm phép, sau đó đót tờ giáy cháy thánh tro cho nguờỉ bệnh uóng; ai đén xin “phép” làm ăn thi ông Bửu dũng viét mực vẽ lên tờ giáy mầu vàng rói “làm phép” và đua cho nguời đén xin, thu lợi 500 ngàn đóng/ngày.

Continue Reading

Huyền bí giai thoại “ngài thiên cẩu” giáng trần dập lửa cứu dân

Tin tức xã hội – Dân làng Phổ Trung và Phổ Đông cung kính gọi 2 bức tượng chó đá là ngài “Thiên cẩu”. Những ngày rằm, mùng một người dân thường đến thắp nhang, cẩu khấn. Nơi “ngài” ngự, tuyệt không ai dám xâm phạm…

Miếu thờ thiên cẩu

NHỮNG GỊAI THOẠI LY KỲ VỀ “THIÊN CẨU”

Tục thờ chó đá là một tín ngưỡng khá phổ biến trong đời sống văn hóa của người Việt từ xa xưa. Nếu như ở các địa phương khác việc thờ cúng loài chó chỉ mang ỵ nghĩa là thần canh cổng, trong coi nha cửa, giúp trừ tà, cầu phúc, thì việc thờ cúng “Thiên cẩu” ở hãi thôn Phổ Trung, phổ Đông, xã Phú Thượng, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Hue mang một ý nghía khác hẳn, gắn liền với những giai thoại ly kỳ về “linh khuyển” đượctrời ban xuống tran gian, được nhân dân trong thôn truyền miệng cho con cháu từ đổi này sang đời khácT

Cách trung tâm TP. Huế không xa, dọc theo quốc lộ 49, sau rất nhiều lời hỏi thăm với vô số ngã rẽ chúng tôi tìm vè hai thôn Phổ Trung và Phổ Đông. Ghé vào một quán nước ven đường, khi nghe chúng tôi hỏi về miếu thờ “linh khuyen”, chủ quán cho biết: “Ở làng này có nhiều thôn lắm, nhưng mà miếu thờ chó đá thì chi có ở hai thon là Phổ Trung và Phổ Đông thôi, miếu được đặt ngay đầu thônT dưới có một bệ thờ, trên có mái che để bảo vệ cho “ngài”. Trong miếu có đĩa dâng, nhang đèn, trầu cau, ngày rằm, mùng một bà con tới đông lắm”.

Theo lời chỉ dẫn của người dân địa phương, những PV chúng tôi tìm đến miếu thờ ngài Thiên Cẩu” đo là hai ngôi miếu tuy nhỏ nhưng được chăm nom cẩn thận, nếu như miếu thờ ở làng Phổ Đông là hình tượng chó đá màu vàng, với dancj ngồi khoan thai, tai dựng, mat nhìn thang về phía trước, miếng há, lưỡi lè, thì tượng chó đá ở làng Phổ Trung có màu đen, hơi nhổm bằng bốn chân, đuôi vắt vẻo, được dân làng che bằng một tấm khăn đỏ. Theo lời những bậc cao niên trong hai thôn miếu thờ “linh khuyển” đã tồn tại cách đây hàng trăm năm, từ thời các vị vua nhà Nguỵen trị vì.

Khi chúng tôi thắc mắc tại sao, người dân trong thôn lại thờ cúng loài chó làm con vật linh thiêng của thôn, thì được những người trong thôn Phổ Đông giải thích: “Theo lời người xưa kể lại, ngay ấy, do các điện thờ lĩnh thiêng của làng đối diện chiếu qua nên trong lang không có người đỗ đạt, thành danh. Các bô lão trong làng thinh ngài “Thiên cẩu” về làng chính là để trấn giữ làng và phá thế “chiếu” của làng bên kia”. Cụ Bùi Thị Con, năm nay đã ngoài 80 tuổi nói: “Thực hư câu chuyện đo như thế nào tui cũng không ro nhưng các thế hệ sau này đều đỗ đặt thành danh và có công ăn việc làm”.

Tại thôn Phổ Trung, chúng tôi gặp ông Võ Văn Mừng, người thường xuyên nhăng khói miếu “Thiên cẩu”, ong kể cho chúng tôi nghe nguồn gốc việc thờ cúng “ngai” đã có cách đẫy trên 100 năm. xưa kia, dân làng Phổ Trung đều rất nghèo, không hiểu tại sao trong làng thường xuyên xay ra hỏa hoạn. Những ngôi nhà tự nhiên bốc cháy mà không co lý do. Một hôm, trong ngôi nhà nho của một người đàn ông làm nghề chài lưới, khi ông đang ăn cỡm thì ngôi nhà bỗng dưng bốc cháy phừng phừng, ông chài hoảng quá liến hô hoan, ca làng ầm ầm kéo đen, người dùng xô, kẻ múc nước chuyền tay nhau dập lửa nhưng lạ thay, lửa gặp nước lại cháy càng hăng, ngứời dân Phổ Trung thấy vậy thì kinh hồn bạt vía, ngỡ rằng gia đình ông Chài đang bị trời đay, lỉền bỏ chạy tán loạn. Bỗng dưng, mọt con chó trắng lao tới, sủa lên ba tiếng, ngọn lửa ngay lập tức được dập tắt trước sự ngỡ ngàng, sửng sốt của dân làng.

Ngày hôm ấy, vị trưởng làng Phổ Trung biết có đièm kỳ lạ ben mời một thầy pháp về làm lễ lên đồng khấn tế. Sau một hồi làm lễ cũng bẩĩ, hai mắt thầy pháp trợn ngược, thần sắc phiêu linh, thầy phán rằng: “Các ngài bề trên thấy dân lang Phổ Trung cực khổ, cuộc đời trầm luân trong dòng nước đục, bèn phái vị “linh khuyển” xuống trần gian giúp đỡ chúng sinh”. Nghe vạy, dân lang vô cùng sung sướng, liền lấy ngày ma gia đình ông chài bị cháy là ngày “Thiên Cẩu” đồng thời cung kính lập miếu thờ, thỉnh “ngai” về đầu lang với mong muốn được “ngài” che chở”.
Mạo phạm miếu thiêng kẻ cụt chân, người chết thảm.

Các bậc cao niên của làng Phổ Trung cho biết, từ xa xưa những người trong làng rất tin vào sự linh thiêng của miếu “Thiên Cẩu”, niềm tin mãnh liệt ấy được truyền từ đời này sang đời khác, họ cho biết, miếu thờ đã tồn tại có hàng trăm năm, trải qua nhiều biến cố, gắn bó với những thang trầm của mảnh đất này nên nó kết tinh, tập trung linh khí của dân làng. Ông Võ Văn Mừng giải thích: “Không phải ngẫu nhiên mà dan làng lại tin tưởng vào sự linh thiêng của miếu “Thiên cảu” như vậy. Những câu chuyện gieo nhân nào gặp quả ấy và sự trừng phạt khi mạo phạm đến ngài “Thiên Cẩu” luôn được khẳng định và lan truyền đến tận ngày nay”.

Ông Mừng ke cho chúng tôi nghe câu chuyện từ thời ông bà ông kể lại: “Chuyện kể rằng, khi nhan dân thôn Phổ Trung lập miếu thờ “Thiên cẩu” đã tạc một bức tượng ngài rất to bằng đá cẩm thạch đẹp đẽ, với dáng ngồi khoan thai, cao quý đầy uy nghiêm, miếu nằm ngay vị trí đắc địa của làng, hướng ra đường lớn. Trải qua mấy trăm năm, mặc cho những đổi dời của đất trời, tượng ngài “Thiên Cẩu” vẫn uy nghi, hoành tráng. Năm 1962, khi anh em Ngô Đình cẩn va Ngô Đình Diệm thường xuyên đi lại từ khu căn cứ Tân Mỹ (Thuận An) lên TP. Huế khi đi qua làng Phổ Trung, lần đầu nhìn thấy bức tượng “Thiên cẩu”, Ngô Đình Diệm mê mẩn.

Là em trai Diệm, Ngô Đình cẩn nổi tiếng là tên bạo chúa miền trung gian ác, khét tiếng tàn bạo, bên cạnh đó y còn là tay chơi nổi tiếng, chi nhìn quá bức tượng chó đá bằng cam thạch, y biết rằng đây là báu vật quý bèn sai quân lính đập phá miếu, thọt bức tượng, bứng mang đi trong sự xót tiếc của người dân Phổ Trung. Chi 1 năm sau ngày Ngô Đình Diệm cướp đi bức tượng ngài “Thiên Cẩu”, ông bị ám sát và qua đời. Người dân Phổ Trung có niềm tin rằng, Ngô Đình Diệm bị ám sát vì đã gây ra những tội ác tày trời khiến người dân phải sống lầm than, phần khác họ cũng tin rằng chính vì mạo phạm đến ngài “Thiên cẩu nên Diệm có kết cục bi tham như vậy”.

Bên cạnh câu chuyện về sự mạo phạm của anh em nhà họ Ngô. ông Mừng còn kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện khác về sự trừng phạt của miếu thiêng. “Sau ngày miếu bị đập phá, dân làrig Phổ Trung dù cuộc sống khó khăn, vẫn gom góp nhau được một số tiền lớn, xây lại miêu thờ Ngài và đưa tiền cho một ông thợ kép ở trong thôn làm lại tượng ngai “Thiên cẩu”. Ngày qua ngày, khi ông thợ kép làm xong bức tượng dân làng ai cũng tức giận vì với số tien lớn mà tượng “Thiên cẩu” chi là viên đá lớn được tạo hình sơ sài, cẩu thả, phía dưới khắc một hàng chữ.

Vài ngày sau, khi vợ con ông thợ kép đi chợ ngang qua miếu thờ ngài, liền bị một hon đá lớn từ đâu lăn tới nhằm vào khiến hai người ngã đùng, mẹ cụt tay, con gãy chân. Tối hôm ấy, khi ông thợ kép đang ngủ liền nhìn thấy bóng dáng một chu bạch cẩu chờn vờn quanh người, rồi phán: “Ngươi vì lòng tham mà bớt xén tiền của bà con cung kính lên ta, nay ta phạt vợ con ngươi không còn lành lặn”. Ông thợ kép vì quá nể sợ liền hứa với bạch cẩu sẽ tạc lại một bức tượng mới, bức tượng còn tồn tại đến tận ngày nay. Kể cho chúng tôi nghe xong về những giai thoại về ngài “thiên cẩu” ở làng, ốrig Mừng cũng cho biết thêm “rất khó đe chứng minh được sự màu nhiệm trong tín ngưỡng của bà con trong thôn, những khi có niềm tin, con người sẽ thoải mai và an tâm thấy cuộc song tốt đẹp hơn”.

SỬ SÁCH GHI CHÉP Từ LÂU

Trong cuốn Lesopold Cadiere, Croyances et pratiques reli¬gieuses des Vietnamiens, tập 2, Ecole ứanaise d’Extrême-Orient, 1992, tr.132, 133linh mục Cadière (1918) có ghi chép lại : Làng Nam Phố Đông nằm trên đường từ Huẽ ra Thuận An có chôn 2 con chó đá. Một con để chắn hướng đòn ngang của ngôi đinh làng Phú Khê nằm gần đó. Con kia để chán hướng một con đưòng chạy qua bãi tha ma.

VĂN HÓA TÍN NGƯỠNG CÙA NGƯỜI DÂN

Ông Phạm Văn Giảo, phó chủ tịch UBND xã Phú Thượng, huyện Phủ Vang, tỉnh Thùa Thiên-Hué cho biết: Miéu thờ thiên cẩu ỏ hai thôn Phổ Trung và Phổ Đông đã có tù xa xưa. Những giai thoại về “thiên cẩu” tại địa phương được người dân truyền tụng hàng chục năm qua. Những câu chuyện trên là văn hóa tín ngưỡng của người dàn. Đây là một nét văn hóa tâm linh đẹp và khác biệt nên địa phương luôn có chủ trương lưu giữ và duy trì”.

Continue Reading

Kỳ bí ngôi mộ Ông Đạo Gò Mối được an táng lộ thiên và gò mối mọc trên quan tài

Tin nhanh trong nước – Ông Đạo ấy khi sinh thời được người dân vô cùng mến mộ, tôn thờ như một bậc thánh sống. Khi ông mất đi, theo nguyện vọng của ông, người dân không chôn cất ông như thường lệ mà táng lộ thiên trong ngôi chùa do chính người dân xây nên trên nơi chôn rau cắt rốn của ông. Điểu kỳ lạ hon, gần 10 nắm sau trếrì ngôi mọ ấy mọc lên một gò mối nhữ gợi nhớ tới nới mà ngày xưa Ống tu tập trên đất khách. Và đến nay, gò mối ấy vẫn trường tồn kiêu hãnh như những gia thoại vê chủ nhân của nó.

Tiên nhân cốt đạo

DU HỌC Ở XỨ NGƯỜI

Vùng đất An Giang xưa nay là một vùng đất giàu giá trị truyền thống và luôn tồn tại những câu chuyện về những ông Đạo khác người, luôn làm những công việc “cứu nhân độ thế”. Ngôi chùa Phước An Thiền nằm ở ấp Tân Hoa B (xã Tân An, thị xã Tân Châu, tinh An Giang) là nơi yên nghi của một ông đạo như thế. Người dân tôn thờ gọi ông là “Ông Đạo Gò Mối” bởi những giai thoại ly kì về một con người mang cốt cách “tiên nhân” suốt đời gắn liền với công việc bốc thuốc chữa bệnh cho dân.

Đến ngôi chùa Phước An Thiền với tuổi đời gần 70 năm, chúng tôi may mắn gặp được ông Nguyễn Văn Ợn (55 tuổi). Ồng Ợn là con cháu đời thứ 3 trông coi ở ngôi chùa Phước An Thiền, nơi thờ tự của ông Đạo Gò Mối. ông Ợn cho biết: “Theo nhiều tài liệu khảo cứu và cha ông kể lại. Ông Đạo Gò Mối hay còn gọi là SỮ ông, tên thật là Phạm Văn Năng, sinh năm 1871, tại giồng Trà Dên, xã Tân An, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang. Ngay từ khi chào đời, đã mang trên mình điem lạ, nơi chân trái của ông có một vết lõm như hình lòng máng. Cụ thân sinh ra ông Đạo, làm nghe thợ tiện, và là người nhà của cai tổng Tân Châu Phạm Long Nhiêu lúc bấy giờ”7

Ông Đạo sinh ra trong nhà nghèo, thủa nhỏ ông đi chăn trâu cho những người dân trong vùng để phụ giúp cha mẹ. Ngay từ lúc rong ruổi trên ruộng đồng nay, ông đã thể hiện cốt cách khác người của mình. Sức vóc của ông hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa, ông luôn là người đứng đau trong đám trẻ chăn trâu trong mọi trò chơi nghịch ngỢm. Nhưng kho nỗi, vì nhà nghèo, cậu bé ấy luôn ôm hận vì “mù chữ”. Năm ông 20 tuổi, cảnh nhà sa sút, cha mẹ ông cương quyết rời bỏ quê hương, di cư len vùng Biền Hồ thuộc lanh thổ Campuchia để sinh sống. Chàng thanh niên Phạm Văn Năng, cũng khăn gói theo gia đình về nơi ở mới. Nhưng một câu chuyện không may đã xảy đến với ông. Khi đến sinh sống ở xứ lạ được vài tháng, ông bỗng dưng trở nên như người mat trí. Bỏ bê hết cong việc, ngày ngày lang thang, suy tư huyền bí về nhân tình thế thái.

Một đêm nọ, dưới cơn mưa tầm tã ông lạy từ biệt cha mẹ âm thầm bỏ đi. ông vượt núi, băng rừng ngày đêm, đói ăn trái cây rừng, khát uống nước suối. Qua nhiều gian nan, ông dừng chân ở một gò mối khá to, bao bọc bởi cây cối um tùm, nằm bên dòng suối nhỏ ‘Tầm Bê Tâm Bản” thuộc tỉnh Kandal, quận Sa An, cách Nam Vang, kinh đô Miên Quốc 41 km (ngày nay, tinh này bao quanh hoàn toàn thủ đô Phnôm Pênh (Campuchia), nhưng không bao gồm thủ đô trong đơn vị hành chính của mình). Tại gò mối này, chàng trai trẻ người Việt đã lập am tu tâm dưỡng tánh. Mặc dù sống trên gò mối, nhưng mưa dầm, nắng tap chẳng làm “đạo sĩ” suy chuyển tâm ý. Kính ngưỡng trước ông, dân bản xứ tôn xưng là “ông Đạo Gò Mối” hay còn gọi “Ông Tầm Be Tâm Bản”.

Ông Ợn kể lại rằng lúc bấy giờ, ông Đạo sống khổ hạnh dầm dề mưa nắng với thời giarĩ, người dân bản xứ thấy vậy nên nhiều lan xin cất nhà, nhưng ông Đạo không đồng ý, lòng ông không vui, nhưng không cản noi lòng men mộ của người dân, vì thế, nhà cứ xây lên, ông lại chọc thủng nóc khiến người dân từ bỏ ý định xây cat lại. Người ta biết ơn ông, vào 1 năm dịch bệnh hoành hoành, ông ra tay bốc thuốc cứu được hàng ngàn người thoát khỏi cái chết. Từ đó, biet Ỡn, men phục ông, người tín tâm gần xa lũ lượt kéo tới xin quy làm đệ tử. Dan chúng mang vàng bạc tới cúng “ông đạo” xây chùa, bong CO 1 toán cướp tới cướp đoạt tiền bạc, con chém ông sứt môi, trầy tay. Sau đó, ông dời về nơi ở mới cách go moi khoảng 5km, lập chùa, thu nhận đệ tử, tìm thuoc quý nấu cao trước lấy tiền hương đèn cúng Phật, sau cứu giúp người nghèo.

Tương truyen, ông Đạo chỉ thích sống cuộc song giản di với thiên nhiên, chim muôn và cay cỏ. ông có một sở thích là nuôi chim cú thành chim mồi để giải trí. Ham thích cổ nhạc, ông tạo tác nhieu loại nhạc khí, về y phục ông tự may lấy mặc như thợ lành nghề. Ông còn nuoi heo, và một con khỉ làm bạn. Lạ ở chỗ, con khi ấy có tánh linh, hễ người nào tâm tính bat chánh đến “chùa” thì khỉ ta luôn mồm khọt khẹt tỏ ý xua đuổi. Con heo của ông đạo, cũng khác thường. Đít heo vêu rã ngoài, đuôi ốp sát háng, răng nanh thay 4 kỳ. Khi con heo được 25 năm tuổi, một đệ tử hỏi ông mục đích việc nuôi heo, ông cười mà nói: “Nuôi để ăn lễ khai bằng . Sau này, vào năm 1939, đúng ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ ra đời dạy đạo ở xa Hòa Hảo (thị xã Tân Châu, An Giang), ông đạo truyền đệ tử bắt heo làm thịt, mừng Đức Huynh Giáo Chủ khai lập đạo, đến khi ấy các đệ tử phục ông “có tài tiên tri”.

GÒ MỐI BÍ ẨN TRÊN NẮP QUAN TÀI

Tiếp tục câu chuyện về ông Đạo được người dân tôn thờ, ông ơn cho biết: “Năm 1945, ông từ bỏ đố bạn để về quê hương là nơi thờ cúng ông hiện nay đề an CƯ. Trữớc khi về An Giang ông đã đi chu du khắp miền Tiền Giang, Hậu Giang trên chiếc thuyền mà đến bay giờ vẫn được giữ gìn tại chùa. Sau đó, ông mới về tới xã Tan An (thị xã Tân Châu” An Giang). Ở nơi đây tín đồ tôn thờ ông rất đông. Họ sẵn sang góp công sức, tiền của đe dựng chùa Phước An Thiền, tọa lạc trên đất cúng hiến của một người dân trong vùng, cách vàm Kinh Xáng (xã Tân An) đọ 700thước”.

Càng già, dáng vẻ tiên phong đạo cốt của ông càng phát lộ. Gương mặt hồng hào, uy nghi nhất là hàm rau búp sơn, khi tiếp XUC với ai, ai cũng khiếp sợ, đệ tử sùng bái cực độ suy tôn là “Sư ông”. Những năm cuối đời ở Phước An Thien, “sư ông” làm thuốc cao, cứu nhân độ thế, hằng đêm, đem đạo đức răn dạy tín đồ điều hay lẽ phải. Người ta kể rằng, ông sắm 1 giàn lưới, tự tay bắt cá cho bon đạo ăn, khỗng hề đem bán. Khi 82 tuổi, sức khỏe ngày một kém dần, biết không qua khỏi “mệnh trời”, ông di ngôn lại cho các đệ tử ý nguyện sau khi tịch diệt, thì cứ đặt quan tài len ghe, nếu đệ tử muốn an táng thì không cần phải đào huyệt.

Đêm ngày 23/3/1954, khí trời u ám, quãng lOh đêm, “sư ông” trở bệnh trọng, hơi thở yếu ớt, nhưng hai tay luôn ôm chặt cây đèn trên ngực. Khi ngọn lửa vừa tắt, “Sư ông” cũng trút hơi thở cuối cùng. Tang lễ cùa “Sư ong” được đông đảo cẩc đệ tử cử hành trọng thể trong sự tiếc thương vô hạn. Nhưng đến lúc an táng SƯ ông, mọi người đểu bối rối trước di ngôn mà SƯ ông để lại. Sau nhiều ý kiên cua những bậc cao nhân lúc bấy giờ. Mọi người thong nhất xây một tòa sen bằng gạch và an táng linh cửu của sư ông lọ thiên ở trên đó.

Ông ơn đưa chúng tôi đến xem tận mắt ngôi mộ có một khỗng hai này, ông cho biet: “Sau khi được an táng tren đai sen này, về sau các đệ tử mới xay dựng thêm nền đúc, và lợp ngói để che chan cho ngôi mộ trước thời tiết khắc nghiệt. Điều kỵ là sau chín năm sư ông tạ the, trên ngôi mộ lộ thiên này mọc lên một gò mối, cao khoảng gần mét và ton tại cho đến ngày nay. Bao nhiêu năm trải qua, gò mối ấy vẫn cứng như đá và không hề lớn thêm nữa. Điểu kỳ lạ này không ai giải thích được, gò mối tự động mọc lên trên ngôi mộ của vị đạo nhân vốn mang biệt hiệu Gò Mối. Tuy hiện tượng này chưa được lý giải nhưng tấm lòng của sư ông đối với sự nghiệp boc thuốc cứu người cua mình đã được người dân khắc ghi”.

Tại Phước An Thiền, hiện nhiều vật dụng của “Ông Đạo Gò Mối” vẫn được bảo quản nguyên vẹn. Trên chiếc quan tài lộ thiên, mọt gò mối được bảo quản trong khung kính, đứng sừng sững như thách thức thời gian. Go mối ay, đã đứng đó vừa đúng nửa thế kỷ. và ngứời dân vẫn không ngừng kể lại cho con cháu nghe về giai thoại của một vì đạo nhân mang biệt danh “Ông Đạo Gò Mối”.

PHÁ QUẤY MỘ ĐỂ XIN SỐ ĐỀ

Trao đổi với Pv tin pháp đình , Ông Nguyền Thanh Minh, Chủ tịch UBND xã Tân An cho biết: “Theo nhiều tài liệu sách vỏ và qua lời kể của người dân. Sau khi “ông Đạo Gò Mối” về ‘ nưóc thi ông lặp ra cải am này, hiện là Phước An Thiền đây. ông không sáng lập hay truyền bá đạo hạnh gì, mà chi dùng nơi đây như một bệnh ‘ xá để làm nơi bốc thuốc chữa bệnh cho dân nghèo. Sau khi ông mát người dân thương tiểc và với gò mối mọc trên mộ táng lộ thiên càng khién cho sự ‘ huyền bí về sư ông càng được người dân biểt tới. Hàng năm vào đúng ngày ông mất có hàng ngàn người đển củng dường, bái lẻ. Hiện nay, lợi dụng số lượng đông đảo người dân tín ngưởng, một số kẻ xáu thường xuyên trà trộn . phá quấy sự thanh nghiêm của khu mộ. Mục đích của chủng là câu cơ để xin I số đề, hoặc với một số đối tượng lêu lổng thường coi khu mộ này như là chỗ để tá túc qua đêm”.

Continue Reading

Những cô gái “bỗng dưng biến mất”: chuyến hồi gia ngoạn mục và hành trình vạch mặt “con thú đội lốt người” – Kỳ 2

Tin trong nuoc – Những vụ mất tích liên tục diễn ra, sự nguy hiểm thường trực với những gia đinh có con gái bước vào tuổi trưởng thành. Trong những lúc tưởng chừng như hoàn toàn tuyệt vọng thi những gia đinh cô con gái mất tích như chết lặng khi nhận được nhiững cú điện thoại. Vui mừng xen lẫn sự sợ hãi, họ chỉ biết rằng, cô con gái mất tích hàng tháng, thậm chí là mấy năm trời vẫn đang còn sống.

Buôn bán người

Cơ HỘI TRỞ VỀ TỪ “TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG”

Vào trưa một ngày cuối tháng 10/2013, khi sự tìm kiễm, ngóng đợi tin đứa con gái mất tích gần như khép lại thì gia đình cô gái Phan Thị Trà My nhận được thông tin từ cơ quan chức năng đã tìm thấy tung tích của con gái họ. Co gái được tìm thấy từ bên kia biên giới, trong ngôi nhà cua một người đàn ông Trung Quốc đã đến tuổi gan đất xa trời.

Sự trở về của My làm sáng tỏ toàn bộ sự mất tích kỳ lạ của những cô gái người Mông. Mỵ kể rằng, trong chuyến đi chơi định mệnh cùng với mọt nhóm thanh niên, cô cùng bốn cô gái khác đã bị bán hết sang Trung Quoc. Sau khi bước chân sang đất khach, họ như một món hàng đưă đi cung ứng khắp nơi. May mắn thì được mọt nờĩ ở tốt còn khống may mắn thì bị đưa vào “động quỷ”, nơi bán mua thân xác nhớp nháp, bệnh hoạn bậc nhất phía bên kia biển giới. Những cô gái từng trở về sau khi vụ bị nhốt trong động quỷ, phục vụ nhu cầu khát dục của vỗ so già, trẻ, lớn, bé thuộc nòi giống khác cÓ người đã phát điên vì kinh sợ.

Cô gái Hoàng Thị Tủn, là học sinh lớp 8, sau khi bị lừa sang Trung Quốc thi bị bán tiếp vào một gia đình người Hoa để phục vụ nhu cầu sinh sản, duy trì nòi giống cho hai bố con nhà họ Giàng, dân tọc Mông ở Trung Quốc. Sự kinh hãi đến bàng hoàng khiên Tủn khi trở về còn quên luôn tieng nói. Nhưng được trở về đã là một sự may mắn không thể ngờ tới và có thể coi là một kỳ tích ngoạn mục.

Sẫm toi, trong một ngôi làng hẻo lánh thuộc một tĩnh biên giới của Trung Quốc bỗng rầm rập cảnh sát. Cha con họ Giàng vội kéo Tủn cho vào một cái nồi nấu cám lợn thật lớn rồi đậy lại. Cha con gã nói, nếu thò đầu ra sẽ bị công an phát hiện bắt bỏ tù. Tủn non dại nên cứ nghĩ bố con họ Giàng nói thật. Vậy là cô gái nằm cuộn tròn trong cái nôí cám lợn đến mức không dám thở mạnh. Khi công an vào kiểm tra, bõ con họ Giàng phủ nhận việc có mua một cô bé người Việt vè làm “vợ chung”. Tủn trong cái nồi lớn vẫn nằm im thin thít. Khi lực lượng công an chuẩn bị rời đi thì bất ngờ có con lợn sổng chuồng ủi đổ cái noi. Tủn được phát hiện và cứu thoát.

Nhiều cô gái hàng chục lần có ý định chạy trốn nhưng đều bất thành. Cơ hội trốn thoát ve Việt Nam khi bị bán sang Trung Quốc thường hết sức mong manh.

VẠCH MẶT KẺ MÙ CHỮ CÓ SỞ THÍCH BẨN NGƯỜI YÊU

Rất ít những cô gái được trở về sau những lần ra đi biền biệt. Có những cô gái rất khó khăn mới bắn tin được về nhà nhờ giải cứu nhưng cho đến nay vẫn chưa biết họ lưu lạc ở đâu. Nhưng, trong những lần hiếm hoi liên lạc được về nhà họ đã kịp thời vạch mặt những kẻ đã bán mình qua biên giới.

Thào Seo Tỏa vốn là ga lông bông không nghề nghiệp. Gã sống ở một bản vung cao thuộc xã Tân Tiến (huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai). Một chữ bẻ đôi gã chẳng biết nhưng trời sinh được cái cái bản tinh hay nói và giỏi tán gái. Một lần vô tình gã kết thân với một tay “ma cô” bên Trung Quốc có tên là Sai. Sài vốn là kẻ buôn bán người sành sỏi và hết sức ma mãnh. Gã truyền thụ cho Tỏa mấy đường cơ bản để lừa những cô gái mới lớn, nhẹ dạ cả tin chết đứ đừ vì tình rồi mang đi bán.

Ban đau, chút tính người còn sót nên Tỏa không dám làm. Thế nhưng sau đó, những cọc tiền lấp lánh lên đen hàng chục triệu đồng khiến gã mê muội ma bán nốt chút tính người còn lại của mình. “Con mồi” của Toa chính là Giàng Thị Son. Gặp Son ở chợ Cán Cấu, Tỏa ba hoa chích chòe rằng mình là công tử nhà giàu, tiền chất như núi tiêu chang hết nên suốt ngày chỉ rong chơi hưởng lạc. Để tạo lòng tin, ngay lần gặp đầu tiên Tỏa mua cho Son cái điẹn thoại Tàu giá 200 ngàn đồng vừa để làm quà vừa làm phương tiện liên lạc.

Tối mỗi khi chuẩn bị ngủ, Tỏa gọi cho Son rót vào tai cô gái mấy câu ngon ngọt. Chưa đầy hai ngày, Son đã mê Tỏa như điếu đổ. Biết “cá đã cắn câu”, Tỏa nhắn Son đi chợ phiên chơi. Rồi bảo Son ngồi lên xe, gã đưa tót ngay người yêu sang biên giới bán đứt lấy 7.000 nhân dân tệ.

Xong phi vụ trót lọt, tiêu nhằng một cái đã hết tiền bán Son, Tỏa lại đi lang thang “kiếm mồi”. Gã dạt xuống huyện Bảo Thắng chơi với người bạn tri kỷ là Sùng Seo Chúng. Chúng có người yêu chinh là Giàng Thị Tươi học cùng trường. Ngay khi Chúng giới thiệu người yêu với Tỏa, gã nay nghĩ ngay chuyện mang Tươi đi bán. Tư tưởng lớn gặp nhau, Chúng cũng có ý định bán người yêu lấy tiễn tiêu từ lâu, nay có Tỏa làm trợ thủ thì ý chí càng vững. Một lần, Sùng Seo Chúng giả om nằm viện rồi gọi Giàng Thị Tươi xuống thăm. Tươi khấp khởi rủ thêm bạn là Triệu Thị Na, Phan Thị Trà Mỵ đi cùng. Đúng thời điểm đó, Tỏa cũng hai tay dắt theo hai cô gái khác, tổng cộng là 5 cô gái đưa sang Trung Quốc bán ngay cho sài rồi lấy tiền chĩa nhau.

Chưa dừng lại ở đó, lần khác xuống trường Trung cấp y tế Lào Cai chơi với ga bạn tên Tráng Seo vàng, vàng có người yêu tên Hoàng Thị hia. Ngoi với Hà, Toa tự giới thiệu mình là sinh viên và ngay lúc đó gã đã nảy sinh ý định tiếp tục đưa Hà sang Trung Quốc. Gã bàn bạc với Vàng thì Vàng từ chối. Quyết không chịu bỏ cuộc gã bảo Vàng rằng: “Tiền mày khó kiếm chứ gái thì kiếm đâu chẳng được. Mà mày chơi nó chán rồi, chẳng bán thì để làm gì?”. Không hiểu sao thằng “trời đánh” Tráng Seo Vàng lại đõng ý ngay. Rồi cũng như kịch bản cũ, chúng dụ Hà đi chơi rồi lừa bán sang Trung Quốc với giá 15 triệu đồng.

Hanh trình của Thào Seo Tỏa chỉ bị dừng lại khi Phan Thị Trà My được giải cứu và tố cáo gã với công an.

ĐƯỜNG DÂY CHUYÊN NGHIỆP BUÔN BÁN NGƯỜI SA LƯỚI

Không chỉ có Thào Seo Tỏa mới bị hoa mắt bởi số tiền lớn từ việc buôn bán người mà vàng Seo Dao cũng tham lam không kém. Vang Seo Dao mới tròn 20 tuổi ở Bản Lầu, huyện Mường Khương. Gã bước chân vào “nghề” cung y như Tỏa. Dao sang Trung Quốc rồi vố tình quen với một gã người Mông ở Trung Quốc tên Giàng Meo.

Mèo xui gã về Việt Nam tìm gái rồi đem sang bán cho hắn, hắn trả 6.000-7.000 nhân dân tệ mỗi người. Thấy dễ làm ăn, lại nhanh giàu nên Dao về nước móc nối với Ma Seo Páo thành lập cả một đường dây chục gã thanh niên mặt búng ra sữa chuyên lừa gái để bán. Cách duy nhất chúng thực hiện là tán tỉnh, vờ yêu đương, rủ đi chơi rồi bán. Mới đây, sau khi giải cứu được sáu cô gái bị đường dây này bán sang Trung Quốc thì chung mới bị vạch mạt.

Mới đây, theo thông tin trên báo pháp đình,  CQĐT Công an Lào Cai đã bắt tạm giam sáu đối tượng trong đường dây buôn bán người , gồm: Vàng Seo Dao (SN 1994, trú tại xã Bản Lầu, huyện Mường Khương), Ma Seo Páo (SN 1990, trú tại xã Thanh Bình, huyện Mường Khương); Lỵ Seo Chu (SN 1989, trú tại xã San Chải, huyện Si Ma Cai); Sùng A Phà (SN 1995, tru tại xã Sín Chéng, huyện Si Ma Cai) và Lừũ Seo vảng (SN 1991, trú tại xã Xuân Hòa, huyện Bảo Yên). Còn bốn đối tượng khác, gồm: Lý Seo Sáng (SN 1990); Giang Seo vư (SN 1988, cùng trú tại xã Bản Lau, huyện Mường Khương); Sùng Seo Chúng (SN 1984, trú tại thị trấn Phong Hải, huyện Bảo Thắng) va Thào A Din (SN 1992, trú tại xã Tân Dương, huyện Bảo Yên) cũng đang bị truy nã ráo riết.

Theo thống kê của cơ quan chức năng tỉnh Lào Cai, mỗi năm trên địa bàn tinh tiếp nhặn hàng trăm vụ trinh báo các cô gái mất tích. Phần lón là những thiểu nữ còn rất trẻ đã bị lùa bàn sang Trung Quốc. Nhờ sự phối hợp tích cực giữa Bộ đội biên phòng, Công an Việt Nam vổi cơ quan Công an Trung Quốc nên nhièu trường hợp may mắn đã được giải thoát. Bên cạnh đó còn rất nhiêu cô gái cho đến nay vẫn không thấy tung tích. Những trường hợp này, thường không có cơ hội được trỏ về vì đã bị đưa sâu vào nội địa, bán cho các nhà thổ, qua tay nhiều người. Rắt nhiều gia đình bà con dãn tộc thiểu số đang phải gánh chịu nỗi đau mát con vĩnh viẻn bởi những kẻ buôn bán người  đáng sợ ấy.

Continue Reading

Giải mã hòn non bộ phong thủy và những cách trấn yểm ủy ban sai lầm nhìn từ vụ “khiêng núi bịt cổng”

Tin trong nuoc –  Để biện minh cho việc “dựng núi lấp cổng” trụ sở ƯBND huyện, một lằnhđạo huyện Nghi Xuân (Hà Tĩnh) khẳng đĩnh, trước khi “trấn yểm”, ở huyện xảy ra nhiều chuyện bat ổn vi phong thủy không tốt. Thậm chi, nhiều cán bộ huyện “ngã ngựa”, “tuột xích” khi đương chức vì chiếc cổng ƯBND bị luồng khí xấu thâm nhập. Chẳng biết việc “trấn yểm” này đem lại kết quả gì nhưng sự phiền hà đã thể hiện ro rệt đối với cả cán bộ trong úy ban và người dàn. Theo các chuyện gia phong thủy, việc lãnh đạo ỬBND huyện “bỗng dưng” bịt cổng là một sai lầm lớn nhất trong phong thủy học.

Hòn non bộ phong thủy

QUAN HUYỆN “TUỘT XÍCH” VÌ KHÍ XẤU (!?)

Lâu nay, bất kỳ ai ghé qua trụ sở UBND huyện Nghi Xuan khồng khỏi giật mình trước việc chiếc cổng chính rộng lớn, tồn tại nhiều năm qua hiện đã bị bít lại bằng một núi đá nhân tạo “hùng vĩ”. Theo lời kể thì nguyên nhân xây núi đá rất khôi hài. Thời điểm trước khi núi đá được dựng lên, tại UBND huyện Nghi Xuân xảy ra khá nhiều vụ việc bất on. Thời điểm đó bỗng nhiên cũng dấy lên thông tin đồn đoán: UBND huyện xảy ra nhiều chuyện không hay là do phong thủy của trụ sở không tốt.

Từ lời đon thổi cho “vui miệng” của một kẻ nào đó, các lãnh đạo trong huyện nôn nóng như ngồi trên đống lửa. Ngay lập tức, họ “kiệu” ngay một thầy phóng thủy tới xem xét địa hình rồi tìm cách “xuống tay” giúp huyện “trấn yểm”. Vừa đến nới, sau mấy cái bấm táy, thầy phán luôn, mọi tai họa từ trước đến nay xảy ra ở huyện xuất phát từ chiếc cổng ủy ban. Từ chiếc cổng lớn này, khí xấu xâm nhập vào vào khiến các “quan huyện” gặp họa. Muốn “ngắt mạch thì phải ngay lập tức bịt cong chính và đi lại bằng cổng phụ.

“Được lời như CỞI tấm lòng”, ngay sau khi thầy phong thủy buông “lời ngọc”, nhiều cán bộ huyện Nghi Xuân bo qua tất cả những lời can ngăn khác để nghĩ đến việc dung núi “trấn” cổng chính. Được biết, chưa đầy một thang sau hạng mục “vô tiền khoáng hậu”riay đã được tiến hành. Toàn bộ kinh phí xây dựng núi do một doanh nghiệp trên địa bàn tài trợ. Những hòn đá để làm núi được vận chuyển từ Ninh Bình về và áng ngữ ngay trứớc cổng trụ sở UBND huỹệnT Người dân đi qua mắt tròn mat dẹt, há hốc mồm vì chưa thấy cơ quan công quyền nào lại có cách bố trí phong thuy “độc, dị, lạ” đến vậy. Nhiều người không hiểu gì vè phong thủy học thì nói rằng, UBND huyện đăng thừa giấy vẽ voi .

Sau này, chính một số cán bộ huyện Nghi Xuấn than thở rằng, kể từ ngày “trấn” khí độc, hiệu qua chẳng thấy đâu mà chi “mua” vào sự phản cảm va rắc rối cho chính họ và người dân khi đến làm việc. Suốt ba năm, người dân, khách đến liên hệ công tác phải luồn qua chiếc cổng phụ ở ben cạnh. Khuôn viên vốn đã chật chội nay lại thêm “ngọn núi” âm u khiến không ít người lắc đầu ngao ngán. Thậm chỉ, thấy núi vừa hoành tráng vừa đẹp, không ít cặp đôi đám cưới con lôi nhau ra đay chụp ảnh.

ĐƯỢc biết, người trực tiếp chỉ đạo việc lập núi “tran yểm” bít cong trụ sở UBND huyện gây xôn xao dư luận là ông Nguyễn Hiền Lương, nguyên Chủ tịch UBND huyện Nghi Xuan (hiện là Phó Giám đốc sở Công thương tỉnh Hà Tĩnh). Khi PV hỏi về trấn” cổng trụ sở, ông Lương giải thích, việc xây dựng núi đá tại cổng trụ sở là nhằm cải tạo lại khuôn viên, bởi cái cổng đó cả đời không ai đi, cửa sắt bị gỉ, hư hỏng hết. Nếu như khi đó cho xây thẳng mặt ngoài cổng, non bộ làm phía trong thì chẳng có vấn đề gì. Tuy nhiên, những câu “trải lòng” của vị này khiến người dân cảm thấy phièn lòng. Bởi, theo đó, việc tháo dỡ “đại công trình” trấn yểm này sẽ lại dựa vào nguon ngân sách.

“GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG” KHÍ CHƠI NON BỘ PHONG THỦY KHÔNG ĐÚNG CÁCH

Trao đổi với PV tin thời sự về việc UBND huyện Nghi Xuân dùng non bộ để “trấn” khí xẩú, bịt cổng chính, chuyên gia phong thủy Trần Nguyên Nhượng (Cổng tỵ tư vấn phong thủy Phát Giã) cho rang, trong phong thủy học, “trấn” và “yểm” là hãi khái niệm khác nhau, chúng ta cần phân biệt nhằm tránh đồng nhất giữa hai khái niệm này. Theo đó, “trấn” dùng để chỉ việc đặt các vật khí phong thủy hiện hữu trên mặt đất và nhìn thấy đước, còn “yểm” là các vật đó được đem chôn dưới đất hoặc gói bọc… nham đạt được mục đích làm phong thủy. Đối với một ngôi nhà, cơ quan, công ty… khi nhận thấy chúng được xây theo hướng xấu thì các chuyên gia tư vấn sẽ co nhiều phương thức linh hoạt để xử lý.

Việc “trấn” một hướng khí xấu có nhiều cách, tuy nhiên, phương pháp bịt lối đi vừa không phù hợp về thẩm mỹ vừa lệch lạc về phong thủy. Đặc biệt, đây lại là một trụ sở của cớ quan nhà nứớc. “Theo tôi, phong thủy chi là một phần bổ trợ, nới rộng biên độ thành công hoặc hạn chế rủi ro cho con người. Phong thủy không phải “cây đũa thần” có the xoáy chuyen ngay lập tức tình thế, biến rủi thành may. Khi tư vấn cho khách hàng, chúng tôi luôn quan niệm rằng dù là việc gì đi chăng nữa, đầu tiên phải thuận thiên, rồi thuạn lòng người sau đó mới tính đến thuận phong thủy. Cách “dời núi lấp cổng” của UBND huyện Nghi Xuân không những không đem lại sự lành mà còn là hành động phá phong thủy. Việc này thể hiện sự non tay cua ngứời tư vấn cho lãnh đạo hụỵện , chuyên gia Nhượng tâm sự.

Trong thuật phong thủy, non bộ là một nghệ thuật đem lại sự hòa hợp âm dương, sự tương sinh thuận hòa giữa trời đat và con người. Không những thế, nó còn là thủ thuật sử dụng thủ pháp chế tác theo phong thủy để đem lại sự lưu thông ngũ hành (kim, mộc, thủy, hỏa, thồ). NÚI là nơi hội tụ tinh anh của trời đất, nước là nơi quy nạp của tiền tài danh vọng. Sự hòa hợp hai hòa của núi sông sẽ đem lại đại cát, hạnh thông cho nơi tạo ra nó. Theo chuyên gia Trần Nguyên Nhượng, non bộ chế tac theo phong thủy khong cần sự rườm rà, không phải “hoành tráng” như “ngọn núi” ở huyện Nghi Sơn ma vẫn toát lên sự tinh anh về nghệ thuật và có khả năng “trấn trạch” tốt. Ngoài việc chế tác đá cho có thẩm mỹ, các nghệ nhân phong thủy phải biết chọn chỗ đặt cho phù hợp đe sự giao lưu giữa thiên nhiên và con người được hòa hợp. “Từ trước đến nay, đã 15 năm lăn lộn trong nghề, tôi chứa từng thấy trường hợp nào lại bịt kín chiếc cổng chính đe đi cổng phụ cả. Bởi vì, việc đặt non bộ trước mặt tiền đồng nghĩa với ém tài lộc, điều tối kỵ trong phong thủy. Theo tôi, nếu ià khu vực rộng lớn thì non bộ sẽ nằm sau một bình phong trên lối vào nhà. Còn lại, nếu ngôi nhà chật hẹp, chúng ta nên “trấn” non bộ ở bên trái của lối vào (tả thanh long) là tốt nhất”, chuyên gia Nguyên Nhưỡng cho biết.

Theo vị chuyên gia này, hiện nay nhiều người đãng có suy nghĩ rất sai lầm về phong thủy. Không ít người thường đi tìm những tảng đa vôi hay các loại đá lấy từ trên núi về để “trấn trạch” trong nhà. Tuy nhiên họ không biết rằng, bản thân đá vôi không có năng lượng. Theo khoa học về ngành năng lượrig đo được, chi số Bovis của đá VÔI bằng 0 đơn vị. Khi đá vôi không có năng lượng thì các tà khí sẽ tích tụ lại. Đến một thời điểm nào đó, khi lượng tà khí dồn lại quá lớn sẽ tạo ra tai họa cho người sử dụng chúng. Bên cạnh đó, hình và thế núi của các hòn non bộ mà người ta đắp thường nhọn hoắt và những hang động kỳ quái, giống như “ngọn núi đang áng ngữ ngay trước cổng UBND huyễn Nghi Sơn.

Xét theo ngũ hành, hòn non bộ thuộc hành Hỏa. Nếu gần nhà mà có núi hành Hỏa thì gia chủ sẽ gặp phải thị phi, kiện cáo. Từ chất liệu đá không có năng lượng đến việc đặt và đắp non bộ không tốt đã làm cho những cai xấu trở thành đại xấu. Do đó, có nhiều người chơi non bộ xong gặp phải tai họa, điều không may mắn. ■

CHUYÊN GIA LÝ GIẢI CÁCH CHƠI NON BỘ PHONG THỦY

Khi được hỏi về việc chơi non bộ như thế nào được coi là phù hợp trong phong thủy, chuyên gia Trân Nguyên Nhượng giải thích: “Đá phong thủy có khả năng kích hoạt cung tài lộc, trừ tà phải có năng lượng cao tù 10.000-20.000 đơn vị Bovis. Đó là những loại đá thạch anh, can xit, mã não… Nếu có diều kiện, các gia chủ nên dùng cả khối đả phong thúy đặt trước sân nhà, cổng công ty để mang lại dòng sinh khí. Bên cạnh đó, trưốc khi đặt đá, người chơi phải tẩy uể, rửa bỏ những năng lượng xấu cho đá. Khi chế tác hay chơi các hòn non bộ bằng đá thì hãy tạo cho tiểu cảnh, hòn non bộ được các thế có ngũ hành tốt: Kim, Thủy, Mộc, Thố. Và tránh chế tác tiểu cảnh, non bộ theo hình Hỏa”.

Continue Reading

Cây thuốc gây nghiện giúp người ăn đến 80 tuổi vẫn khỏe mạnh

Tin tức trong nước – Hàng trăm năm nay, người Xơđăng và Cadong ở huyện Nam Trà My (tỉnh Quảng Nam đang lưu giữ một cây thuốc “lạ” giúp cho người ăn phải “đê mê” đến gây nghiện”. Thậm chí, ngươi ăn “cây thuốc” này đến 80 tuổi vẫn có sức lực như thanh niên trai tráng. Hiện nay, cây thuốc gây nghiện này được nam nữ thanh niên chõ đến ông già bà cả… xem là “người bạn” không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày.

Cây thuốc gây nghiện

KỲ BÍ TỤC “ĂN THUỐC”

Trong một lần tác nghiệp tại vùng đất huyện Nam Tra Mỵ (tinh Quảng Nam), PV đã được nghe một số người dân tọc Xơđăng va Cadong “mach nước” về một cay thuốc “lạ” giúp cho người ăn phải “đê mê” đến gây nghiện”, cây thuốc này có từ lâu đời và người dân địa phương cũng không biết loại thuốc này mọc lên tại mảnh đat của buôn làng hay là du nhập từ nơi khác về. Người dân chỉ biết, từ đời cha ông họ có trồng và lưu giữ loại cây thuốc độc đáo này đến bây giờ và phát triển thành một văn hóa “ăn thuốc’ độc nhất vô nhị. Để “ăn” được cây thuốc này, người dân phải chẽ biến thành thuốc bột. Hiện nay, cây thuốc được trông nhiều ở vùng đoi núi cao và được hầu hết người Xơ đăng và Cadong ở huyện Nam Trà Mỵ sử dụng thay cho thuốc lá điếu.

Lạn lội vùng núi qua bao con dốc thẳng đứng, chúng toi lần theo đường mòn vào khu nha người dân để tìm hiểu phong tục ăn thuoc và về giống cây thuốc gây nghiện kỳ lạ này. Ngồi trước sân, ông Đinh Văn Dung (71 tuổi) ở xã Trà Vân là người Xơđẵng, đang loay hoay với những hạt lúa rẫy vừa đước gánh từ trên núi vè. Thấy chúng tôi đến, ông vội vã mời khách vào căn nhà gỗ đơn sơ của mình, bắt chuyện được một lúc, chúng tôi vờ mời ống Dung một điếu thuoc lá con ngựa đe xem phản ứng của ông như thế nào. Quả nhiên đúng như dự liệu, ông gạt bỏ điếu thuốc va bảo: “Trên này chúng tôi không hút loại thuốc điếu này”. Roi ông lấy trong túi áo ra một bọc thuốc bột nhỏ: “Tren đây mình chỉ dùng thứ này thôi, nhìn vậy chứ cảm giác còn “phê” hơn cả loại các cậu đang hút đấy”, nói rồi ông cho vào miệng mọt thứ bột màu xanh và cùng trò chuyện.

Ông Dung cho biết: ”Cay thuốc này cũng giống như câỵ thuốc lá, thân nho như ngón tay, lá thuốc to như bàn tay, khi ăn lần đầu hoặc ăn quá nhiều sẽ say như xỉn rượu”. Được biet cây thuốc bột này được người dân trồng 2 vụ/năm trên vùng đất màu mỡ nhiều đất đen ở núi rừng. Nhiều người còn trồng cả hàng trăm mét vuông để dùng trong gia đình và đem bán. Sau khoảng 3 tháng cây lớn lên và ra hoa, người dân cắt bó thành từng bó nhỏ bằng cổ tay bán với giá 20 ngan đồng để mọi người đem vè làm thuoc ăn. Công đoạn làm thuốc bột cực kỳ đơn giản nhưng cốt yếu phải pha đúng độ với vỏ ốc đá. Khi lá thuốc và hoa đã già, người dân hái về đem treo trên giàn bếp, khi những chiếc iá đã khô giòn họ đem xuống bỏ vào cối giã nhuyễn thành bột. Tiếp đó họ lấy vỏ những con ốc đá được bắt ở sông suối gần lang, đem nghiền nhỏ hơn bọt vôi, sau đó họ trộn hỗn hợp hai thứ bột trên lại và cho vào bọc cất kỹ để không ẩm ướt.

Bởi là tục ăn thuốc nên lúc nào trên người, đồng bào Xơ đăng, Ca Dong cũng mang bên mình lọ thuốc bột này, họ xem như một báu vật giúp giải mệt mỏi. Lúc buồn rầu hay có tiẹc VUI họ đều ăn thuốc. Họ mời nhau khi làm rẫy, lúc ngòi nghỉ giải lao họ cùng đem thuốc ra nhâm nhi, chuyện trò. Cung theo ông Dung, trong các lễ hội của dan làng nơi đây khi nào cũng phải có loại thuốc bột này trên bàn cúng, cũng giống như thiên tửu của người Cadong. Sau khi cúng xong mỗi người đều lấy một ít để cùng ăn uống, tề tựu. Những người ăn thuoc chỉ ngạm ở khe giữa môi dưới và răng chứ không hề nuot vào bụng, khi ăn vào bột sẽ thấm đều vào đầu lưỡi và khoang miệng gây vị cay và se lại tạo cảm giác lâng lâng. Sau khoảng 5 phút, khi thuốc đã hết vị thì họ lại phún ra. Trong làng không hề cấm ai ăn thuốc, nên từ trẻ con, phụ nữ hay người già, hễ ai thích thì đều được ăn loại cây thuốc này.

NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ “MÊ” THUỐC NHƯ ĐIẾU ĐỔ

Trên vùng núi xa xôi này, người ta có thể bắt gặp hình ảnh những người phụ nữ ăn thuốc như cơm bữa la chuyện thường tình. Những người phụ nữ ở đây tỏ ra không kém cạnh khi cũng biết tận hưởng vị thuốc đầy cảm giác này. Tại thôn 1, xã Trà Vân, chúng tôi gặp chị Hồ Thị Lam (29 tuổi) nhưng đã có kinh nghiệm ăn thuốc hơn 10 năm, Chị Lam cho biết: “Tôi bắt đầu ăn thuốc từ năm 17 tuổi, khi đó thấy mẹ ăn nên tôi cũng bắt chước, về sau trở thành một thói quen không bỏ được, khi mới bắt đầu an tôi cảm thấy vị cay sè và bị say nhào nên phải chạy liền vào giường ngủ, về sau tôi cảm thấy nó càng ngon hơn”. Mỗi ngày chị Lam thường ăn thuốc khoảng 10 lần sau những bữa cơm và khi đi làm rẫy. Nhìn cách chị ăn thuốc mới đẹp và gọn lẹ làm sao, mỗi lần ăn chị cho khoảng nữa muỗng cà phê thuốc ra bàn tay, sau khi đưa gan sat vào miệng, chị hít một hơi là tất cả thuốc đều nằm đúng khe giữa răng và môi dưới, không mọt hạt dính trên môi.

Vừa ngậm vừa trò chuyện, chị bảo: “Mình ăn thứ này quen rồi, nếu các chú ăn thử một miếng chắc phải nằm liệt sau một tiếng đồng hồ mới dậy nổi”. Trên dãy núi Ngọc Linh thuộc xã Trà Linh là vùng nổi tiếng với loại sâm đặc sản và là vùng núi hiểm trở cách xa trung tâm hành chính huyện Nam Trà My nhất, số phụ nữ ăn thuốc ở đây còn nhiều hơn cả nam giới. Những người ăn thuốc nơi đây nhìn sơ qua cũng đã biết do môi dưới họ thâm hơn những người khác. Khi vào Nóc Tăk Lan chúng tôi liền bắt gặp lác đác những người phụ nữ đang phun ra loại thuốc bột màu xanh này. Thống kê cho thấy Nóc Tăk Lan có khoảng 32 phụ nữ thì hơn nữa trong so đó đều ăn loại thuốc bột này.

Bà Đinh Thị Ngo năm nay đã hơn 60 tuổi nhưng bà vẫn còn ngậm loại bột này như một vị thuốc trời cho. Bà Ngo cho biết: “ở đây đàn bà ăn nhieu lắm, nhà tôi cũng trồng hơn một sào cây thuốc trên rẫy nên khi nào trong nhà cũng có sẵn thuốc, người nàỵ hết thì chia sẻ với người kia. Mỗi khi đến ngày giỗ chồng, bao giờ cũng co một đĩa thuoc bột”. Do có thâm niên ăn thuốc hàng chục năm nên mỗi ngày bà Ngo ăn đến mười mấy lần nước bọt, sau khi ngậm thuoc phun ra đầy sân trước. Tối đến khi gần lên giường ngủ bà đều đặn phải ăn lan cuối trong ngày. Bà bộc bạch: “Quen rồi, ăn vào mới dễ ngủ, nếu lỡ quên ăn thì phải ngồi dậy ăn cho được, nếu không sẽ tran trọc không ngủ được”.

Do loại thuốc này giống như thuốc để trị bệnh nên nếu không nói ra thì sẽ không bao giờ ai biết được nó có tác dụng giống như thuốc lá. Do đó, đi bất cứ đâu đồng bào Xơđăng, Cadong cũng dùng được. Khi những người dân ở trễn này xuống thành pho, co những chỗ cấm hút thuốc, hoặc nơi công cộng, nơi trẻ em vui đùa, họ vẫn có the thoai mái dùng thuốc để giải quyết cơn nghiện của minh. Bà con nơi đây còn ke mãi câu chuyện vị chủ tịch xã người Xơđăng đi cùng cơ quan xuống Hà Nội để dự hội nghị các dân tộc thiểu số. Khi vị chủ tịch này đi đến bảo tàng Hồ Chí Minh, đang trong cơn nghiện thuốc nhưng ở đây lại để bảng cấm hút thuốc. Do quá thèm thuốc nên vị chù tịch xã này lấy hộp thuốc bột ra ăn, anh bảo vệ ở đây cứ ngỡ là anh uống thuốc trị bệnh chứ không ngờ v.i này đang giải quyết cơn thèm thuốc của mình.

Continue Reading

Những cô gái “bỗng dưng biến mất” cùng bạn trai “giấu mặt” – Kỳ 1

Thời sự trong nước – Những cô gái mới lớn ở khu vực vùng sâu, xa của tỉnh Lào Cai trong những năm gán đày liên tục bỗng dưng… mất tích. Cọ ngươi sau đó trở về, và có rất nhiều người cho đến nay vẫn bặt vô âm tín. Những buổi hẹn hò trai gái phải trả một cái giá rất đắt. Có chăng, sự trở về chỉ là mọt phân rất nhỏ của sự may mắn đến không ngơ. Trong bộ dạng ngây thơ của những sơn nữ mới lớn nơi vùng cao mây núi chờn von này luc nào cũng canh cánh một môi nguy hiểm cua chính đóng loại. Những vụ mất tích đả diễn ra như thế nào trong suốt nhũng năm qua?

mất tích

MẶT TÍCH NGÀY ĐI CHỢ… ĐÊ GẶP BẠN TRAI

Trong mái nhà lụp xụp, đồ đạc vẽ tanh bành, mấy con gà, vài con lợn đuối cắn nhau chí chóe, Giàng A Sình (ngụ thôn Cán Chư Sử, xã Cán Cấu, huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai) khuon mặt méo xệch bập bõm kể chuyện mất tích của cô con gái Giang Thị Son (SN 1995) cho chúng tôi nghe. Thi thoảng khó nói, Sình đưa tay lên đầu gãi sột soạt làm tóc rụng cả mảng. Từ ngày đứa con gái mới lớn “mất tỉóh , gia đình Sình vẫn không có gì thay đổi. Sình vẫn say lơ lửng với hu rượu ngô, vợ Sình vẫn miệt mài chăm mấy sào ngô ở xó đồi cạnh nhà. Đứa con gái, mà như Sình nói “sắp quên cái mặt nó rồi” vẫn không biết tung tích ở nơi đâu.

Một sáng mùa hè năm 2013, Giàng Thị Son dậy từ rất sớm. Son xúng xính cái váy hoa mới giặt, vấn lại mái tóc loa xòa che khuôn mặt non tơ xinh xắn. Bố Son, Giàng A Sình cũng đã tỉnh giấc. Sính cựa mình rồi ngóc đầu hỏi: “Mày đi đâu?”. Son lấy cái ô treo gốc nhà rồi trả lời: “Hôm nay phiên chợ, con mang mấy cái khăn mới dệt đi bán . NÓI xong, Son mở cửa đi. Ngoài trời vẫn còn lờ mờ chưa sáng rõ.

Nhà Sình có sáu người. Hai vợ chồng sình và bốn đứa con. Son là đứa con gái đầu, tiếp theo vợ chồng Sình sinh liền tù tì mỗi năm một đứa. Son vừa xong lớp vỡ lòng thì nghỉ học. Khi 15 tuổi đám trai bản đã rục rịch tán tỉnh nhưng Son không ững cái
bụng chàng nào. Có thể là cô bé còn nhỏ chẳng muốn bập vào chòng con sớm. Hoặc cũng có thể Son còn có những toan tính ngây dại nào khác.

Lại nhớ chuyện Son đi chợ bán khăn. Chợ Cán Cấu mỗi khi đến phiên đông vui như hội. Đám trai Mông mặt búng ra sữa, những cô gái ngực mới nhu nhú là thích đi nhất. Trai gùi theo can rượu, gái cắp mấỵ cái váy, cái khăn vượt hàng chục cây số đường rừng băng băng xuống chợ. Gui theo thôi chứ co khi chợ tàn phiên cũng chẳng bán được giọt rượu nào, hay manc) chục cái khăn đi thì mang về vân con số ấy.

Giàng Thị Son, mấy phiên chợ liền đều háo hức máng khăn đi bán. Không biết Son bán được bao nhiêu cái khăn nhưng cô gái sắm được cho mình điện thoại di động. Có điện thoại đêm nào, Son cũng hý hoáy nhắn tin. Nhắn cho ai, vợ chồng Sình không biết được. “VỢ chồng tôi có biết điện thoại là cái thứ gì đâu. Nó có thì nó dùng thôi a. Mà vợ bảo, điện thoại nó được tặng, hỏi ai tặng nó có nói đâu mà biết”, Sình noi.

Trưa hôm ấỵ, nắng quá đầu vẫn không thấy Son về. vợ chồng Sình nghi con gái la ca đâu đó nên cũng chẳng buôn để ý. Tối, gà lên chuồng cũng chẳng thấy Son đâu cả, vợ chồng Sình đâm lo. Sình lấỵ xe may phi thẳng lên chợ, hỏi han dọc đường nhưnq chẳng ai biết Son đi đâu. sìnn kể lại:
“Sáng hôm sau, vợ chồng mình báo cho xã. Xã cho người đi tìm không cũng chẳng co thông tin gì về nó. Vợ mình, nó khóc suốt ngày. Mình thấy buồn cũng khóc. Giờ thì biết con Son nó ở xa lắm nhưng không biết địa chỉ chính xác. Công an họ cũng chịu thì mình cũng chịu thôi”.

Mấy ngày sau, khi Son bỗng dưng “mất tích” có người gặp Sình nói rằng Son đi với bạn trai nó rồi. Sình hỏi thì người đó bảo, hôm phiên chợ thấy Son và một thanh niên dắt tay nhau đi tình tứ lắm. Nghe người nọ kể thế, Sình cũng nửa tín nửa ngờ, nhưng Sình nghĩ chẳng có lý do gì để Son bỏ nhà đi mà không nhắn gửi với gia đình điều gì. Va cứ ngay này qua ngày khac vợ chồng Sình ngóng tin của Son, nhưng cô gái vẫn bặt vô âm tín.

BA CÔ GÁI ‘BIẾN MẤT” TRONG MỘT NGÀY

Giàng Thị Tươi, Triệu Thị Na, Phan Thị Trà Mỵ là bạn bè thân thiết đều sinh năm 1997 đang là học sinh cấp 3 của huyện Bảo Thắng. Ba cô gái mỗi người ở một xã khác nhau, những địa danh xa tắp mù tít trong những cánh rừng sâu thăm thẳm.

Vào mọt ngà^ cuối năm 2013, cả ba cô gái bong dưng… biến mất. Sáng hôm ấy, theo như lời kể lại thì Tươi có rủ Na và Trà Mỵ đi chơi với bạn trai của mình từ Mường Khương hay Bát Xát gì đó. Những cô gái người Mông hứng chí lắm khi được nghe hai từ “bạn trai” nên bỏ buổi học để đi chơi. Ông Giàng A Bòn khi kể về sự biến mất đọt ngột của cô con gái mới lớn đã vò đầu, bứt tai bảo: “Nó (bạn trai Tươi) có về nhà uống rượu với tao mấy lần. Thằng ấy được lắm, đáng la đàn ông lắm. Thế mà chẳng biết làm sao nó lại đưa con gai tao đi mất. Mà sau hôm ấy, nó còn xuống nhà hỏi thăm, rồi ngồi uống rượu với tao đến sáng. Nó khoe vừa mua cái xe máy mới”.

Gia đình Na, Mỵ cũng như ngồi trên đống lửa khi thong tin ve đứa con gai trở nên mù mịt. Na đi đâu, My ở đâu chẳng ai biết. Ở nơi quanh năm mây phủ này mỗi năm có đến hàng chục vụ mất tích bí ẩn như thế. Người thì bảo chắc bị nước suối cuốn trôi, người thì bảo thú dữ ăn thịt, người thực tế hơn thì ngao ngán chắc bị bắt bán đi rồi.

Sau sự biến mất của 3 sơn nữ trẻ măng này, các cơ quan chức năng đồng loạt xác nhận là trước đó các cô gái đẽu đi chơi với những người bạn trai… giấu mặt.

Chưa hết, cũng trong thời gian này, bà Lý Tả May (SN 1960) và anh Tẩn Láo Tả (SN 1992, cung dân tộc Dao, ngụ ở thôn Ngải Chồ, xã A Mú súng, huyện Bát Xát) cũng trình báo về việc con bà Mẩy la Phàn San Mỷ, em gái anh Tả là Tẩn Lở Mí cũng không thấy tung tích. Trước đó nữa, Hoang Thị Tủn, Phàn Thị Hải, cùnc) SN 1999, học sinh iớp 8 Trường Phổ thông cơ sở xã Cốc Mỳ, cung huyện Bát xát bỗng dưng mất tích một cách bí ẩn. Và roi Giàng Thị Sáng và cô sơn nữ Vàng Thị Phia, đeu ở xã Lầu Thí Ngai (huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai) cũng nối tiếp vào danh sách dài dằng dặc ấy.

Không chi là những cô gái trẻ mất tích, Triệu Thị Lìu (SN 1981), có chồng và 2 đứa con ở huyện Mường Khương trong một lần đi làm rẫy cũng không thấy trở về. Chồng Lìu bế con đi tìm suốt nhièu tháng ròng nhưng vợ mình vẫn bóng chim tăm ca.

CÔ GIÁO VÀ Y TÁ TƯƠNG LAI CŨNG ĐỘT NHIÊN MẤT TÍCH

Theo thời sự trong ngày đầu tháng 5/2013 đã đưa, Bộ Chi huy Bộ đội Biên phòng tinh Lào cái nhận được đơn trình báo của Trường cao đẳng Sư phạm Lào Cao ve việc sinh viên Đạng Thị Lý, lớp Trung cấp Mầm non năm thứ nhất, Khóa Tiểu học -mầm non bỗng dưng biến mất.

Bạn bè của Lý cho biết, gần đây Lý có quen biết và đi lại với mọt người đàn ông lạ mặt, rất có thể đó là bạn trai của cô giáo tương lai này. Gia đình Lý nghe tin con mất tích khóc như có tancj. Họ huy động người tìm khấp hang cùng ngõ hẻm, đăng tin trên báo những suốt nhiều tháng sau vẫn khổng có một chút tin tức nào của Lý. Cũng trong thời gian đó, một trường Trung cấp Y đóng trên địa bàn cũng xác nhận cô gái có tên Dương Thị B. là học sinh của trường cũng bặt tăm, mọi liên lạc đều vô ích.

Một nguồn thông tin cung cấp cho cơ quan cong an cho thấy, Dương Thị B. trong thời gian gần thời điểm mất tích có người đàn ông đeo đuổi, tán tỉnh. Nhưng người đàn ông đó là ai, cho đen nay vẫn trong giai đoạn đang được điều tra lam rõ.

HÉ LỘ NHỮNG KẺ CHỦ MƯU MỘT CHỮ BẺ ĐÔI KHÔNG BIẾT

Nhũng cô gái trÊn đã đi đâu? Bằng cách nào họ đã biến mất chi trong nháy mắt? Trong số những gia đinh có con gái “mất tích” ấy đột nhiên một ngày le lói tia hy vọng. Hy vọng mong manh về sự sống của những đửa con họ dứt ruột sinh ra. Đã có những cuộc trỏ vè ly kỳ chan dầy nước mắt. Và còn cả những số phận không may mắn đang phải đày đọa trong sự dau đớn mà chét không được, sóng củng không xong. Và, phía sau những vụ mất tích bí ần ấy, là một kế hoạch hoàn hảo dược sắp đặt từ những kẻ chủ mưu một chữ bẻ đôi không biét.

Continue Reading

Tư liệu về giang hồ võ lâm Sài Gòn: những câu chuyện khôi hài khi khai quật những “nghi án” lãng võ

Tin tuc thoi su trong nuoc – Giai đoạn 1945 — 1975, ở miền Nam xuất hiện ồ ạt các hệ phái võ cổ truyền, hầu hết những võ phái này đều có điém chung: không rỗ ràng về nguồn gốc võ phái, bản lĩnh chưởng môn cũng như chiêu thúc. Giai đoạn này do chién tranh loạn lạc, chẳng ai kiểm chúng, thẩm định. Vì thể, nhiều võ phái với  những đòn thể, chiêu thúc vay mượn, lời thiệu tạp nham, lai căng vẫn tồn tại và không ngừng phát triển tới ngày nay. Đã đén lúc phải gióng lên hồi chuông sự thật, loại khỏi đời sống võ thuật những hệ phái “võ sao chép”, những võ phái tào lao, một số kẻ bát tài vỏ ngực xưng danh “vỗ sư” lòe bịp thiên hạ…

Trước những năm 1975, thời thế loạn lạc, người dân trọng võ đê phòng thán vì thế võ thuật được đặc biệt xem trọng và phát triển. Vì nhieu ly do Sài Còn là nơi hội tụ nhiều phái võ nhất. Không ít võ phái chưa rõ nguồn gốc hay có “ân oán” với nhau mà cho tới bây giờ vẫn chưa thể hoa giải…

XUẤT XỨ TỪ TRUNG QUỐC HAY BÌNH ĐỊNH?

Theo hệ phả võ phái Thiếu Lâm Nội quyền Tây Sơn Nhạn thì tổ sư Bùi Văn Hóa (Chín Hóa – quê Bình Định), vì đam mê võ học, xem võ học như lẽ sống của cuộc đời, năm 16 tuổi ông đã được gia đình gởi sang Trung Quoc tam sư học đạo, thụ đắc võ công từ một danh SƯ võ phái Tây Sơn Nhạn. Tuy nhiên, trên nguyệt san Võ thuợt (1992) lại có đoạn viết: “Người sáng lập phái Tây Sơn Nhạn xuất hiện vào những năm cuối thế kỷ 18 đó chính là đức Tả quân Lê Văn Duyệt. Những tài liệu lưu lại không cho biết vào thời gian nào và trong những điều kiện thực tế nào, Tả quân Lê Văn Duyệt lập ra võ phái Tây Sơn Nhạn. Them nữa, người ta cũng không được chỉ dẫn chính xac vè các kỹ thuật do Tả quân truyền lại là kỹ thuật nào và những đòn thế hiện nay có trải qua quá trình biến hóa nào không?”.

Giang hồ võ lâm Sài Gòn

Trong khi đó, lão võ sư Liên Văn Rang (77 tuổi, hiện ngụ quận 12, TP.HCM), chưởng môn phái Âm Dương quả quỵểt rằng: “Đại sư Dương Tòng Khê, đệ tử Thiếu Lâm tự, trên đường hành hiệp xuôi về phía Tây Trung Hoa, đến ngọn núi nọ, đứng từ xa trông qua làn sương mù bao phủ mờ ao, thấy đinh núi như hình cánh nhạn xòe ra. Thấy ngọn núi, biết đây là vùng đất “địa linh” nhân kiệt, đại sư Dương Tòng Khuê dừng bước giang hồ. Tại vùng đất này, ông đã sáng lập võ phái Tây Sơn Nhạn (tức canh chim nhạn bay trên đỉnh núi phía Tây), thu nhạn đệ tử, truyền thụ võ công.

Bản thân ông Chín Hóa xưa ngụ ở Xóm Thuốc – Gò Vấp, Sài Gòn. Vào thời giặc Pháp còn đô hộ dân ta, có một quyền sư gốc Bắc vì chạy trốn quân giặc mà lưu lạc vào Sài Gòn ẩn náu. Mới đặt chân tới vùng đất lạ, quyền sư này may mắn được gia đình ông Chín Hóa cưu mang, giúp đỡ. Chính vì lý do này, để đền ơn cứu giúp, vị khách trọ đã dốc lòng chân truyền Thiếu Lâm nội quyền Tây Sơn Nhạn cho đệ tử họ Bùi. “Đây là tâm sự của hai ông bạn thân Mười Mách – chưởng môn võ phái Tây Sơn Nhạn va Đặng Văn Anh – chưởng môn phái Kim Kê với tôi”, lão võ sư Liên Văn Răng khẳng định như đinh đóng cột”

Theo một giả thuyết khac, võ SƯ Lâm Bằng Hữu (môn phái Tây Sơn – Bình Định) từng có bài viết trên một tuần san phát hành vào năm 1992, trong đó có đoạn: “Tây Sơn Nhạn – đay là môn võ có nguồn gốc xuất phát từ miền Bắc. Lúc đầu không có danh xưng môn phái, mãi đến đời thầy Chín Hóa, do tâm đắc với nhân vật võ lâm Từ Lương (con Từ Khánh) trong truyện Thất hiệp ngũ nghĩa mà thầy Chín Hóa đã lấy ten Tây Sơn Từ Khánh đặt chó học trò mình. Về sau, người học trò này nổi danh, thầy Chín Hóa lấy hai chữ “Tây Sơn” ghép với “Nhạn” thành “Tây Sơn Nhạn” làm danh xưng môn phái”. Trong một tác phẩm khảo cứu lịch sử võ học Việt Nam do cố tiến sĩ Mai Văn Muôn chủ biên, cho rằng: “Tả quân Lê Văn Duyệt chính la vị tổ sư sáng lập võ phái nội quyền Tây Sơn Nhạn”.

Với nhiều nhận xét thẩm định trái chiều nhau về nguồn gốc võ phái Thiếu Lâm NỘI quyen Tây Sơn Nhạn, cho thấy việc chàng thiếu niên 16 tuổi Bùi Văn Hóa được gia đình nhọc công bố trí đưa qua Trung Quốc thụ giáo võ công tuyệt đinh với một cao nhân cua vo phái Tây Sơn Nhạn (vào năm 1910) chưa thật sự thuyết phục. Hơn nữa, bởi việc xuất cảnh lúc bấy giờ (từ Bình Định qua Trung Quoc) dưới thời Pháp đô hộ thật chẳng hề đơn giản bởi hai lý do: Thứ nhất, hệ thống giao thông đường thủy, đường bộ của Việt Nam thời bấy giờ chưa phát triển, (đường hàng không sang Trung Quốc cũng chưa có).

Thứ hai, chính quyền Pháp lúc bấy giờ kiểm tra rat gắt gao những ai vượt biên sang Trũng Quốc do lo SỢ hoạt động chính trị. Những người vượt biên trái phép bị bắt và xử nặng. Theo một số lão võ SƯ nqừời Hoa ngụ vùng Chợ Lớn khang định, thì trong lịch sử võ thuật Trung Quốc cho đến nay không hề tồn tại võ phái Thiếu Lâm Tây Sơn Nhạn. Theo vị này, giả thuyết kỳ nhân Chín Hóa học võ tại quê nhà – huyện Tây Sơn (tỉnh Bình Định) xem ra hớp lý hơn cả.

TRANH CÃI VỀ NGUỒN GỐC THIẾU LÂM BẮC PHÁI BẠCH HỔ

Theo thời sự trong ngày giữa tháng 3/2010, một tờ báo tại TP.HCM đăng loạt bài đề tài võ thuật nói lên vài điều khá sốc, trong đó đề cập võ phái Thiếu Lâm Bắc phái Bạch Hổ với vị chưởng mon Hổ Bạch Ân (tức Trịnh vắn Ân). Theo tờ báo này, “…Năm bảy tuổi, cậu bé Ân được gởi vào một ngôi chùa tại huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng quy ỵ cửa Phật, cậu được sư trụ trì – hòa thượng Thích Thiện Duyên – cao thủ Bạch Hổ phái chan truyền võ công, y học”. Báo vừa phát hành, bà Huỳnh Ngọc Điệp cùng ông Thạch Văn Dương (hai ngữời con của cố võ SƯ Mã Thành Long) đại diện gia đình đã lên tiếng phản đối kích liệt nội dung bài viết. Đặc biệt về con đường tầm sự học đạo của ông Hổ Bạch Ân. Theo họ những điểu mà ông Ân cung cấp cho nhà báo là hoàn toàn bịa đặt”.

Bà Điệp tiết lộ, khoảng năm 1957-1958, hai anh em ông Trịnh Văn Ân và Trịnh Văn Y tìm đến võ đường Mã Thành Long (463/19A Lê Văn Duyệt, quận 3, nay là Cách Mạng Tháng 8, võ SƯ Mã Thành Long là than phụ bà Điệp) năn nỉ chưởng môn, xin thọ giáo nghề võ vì niềm đam mê. Chính sự thành tâm của họ nên được lưu lại luyện tập tại võ đường. Sau hơn hai năm miệt mài luyện tập, đầu xuân 1961, ông Ân gia nhập quân đội Sài Gòn cũ (binh chủng nhảy dù). Khi cởi bỏ bộ đồ lính, không hiểu vì lý do gì, ông này cạo đầu xuất gia vào tu tại chùa Định Thành (gần nghĩa trang Đô Thành, nay là công viên Lê Thị Riêng, quận 10).

Trong thời gian tu tập, ông Ân treo bảng sáng lập Thiếu Lâm Bắc phái Bạch Hổ, đào tạo võ sĩ thi đấu võ đài với tên võ đường là Hổ Bạch Ân. Bà Điệp còn đưa ra môt số bằng chứng cho thấy ông Ân từng dụ dỗ nhiều võ sĩ giỏi của võ đường Mã Thành Long gua đầu quân cho “lò” Hổ Bạch Ân. Trong những người đã ra đi có tay đam nổi tiếng một thời có cú đánh sấm sét ĩà Mã Thành Dạng (sau này trở thành Hổ Bạch Dạng)… Ba Điệp cho biết thêm: “Những chiêu thức, đòn thế của Thieu Lâm Bắc phái Bạch Hổ y chang Thiếu Lâm Thủy Phong của thân phụ cô, còn có tên gọi là Thiếu Lâm Nghè Bế, một trong hai hệ phái lớn của người Triều Châu!”.

Việc “chối thầy” (võ sư Mã Thành Long) và chối bỏ luôn cả nguồn CỊÕC Thiếu Lâm Bắc phái Bạch Ho xuất phát từ Thiếu Lâm Thủy Phong của ông Trịnh Văn Ân khiến giá đình ba Điệp cùng hàng chục cao đò của co võ sữ Mã Thành Long vô cùng bức xúc. Cuộc hẹn “ba mặt mọt lời” giữa một số nhà báo, cô Điệp và võ SƯ Hổ Bạch Ân nhằm đoi chất, xác minh “trắng đen, phải trái” ai đúng ai sai tren tinh thần mã thượng của con nhà võ sắp sửa diễn ră.

Thế nhưng, cuộc gặp “thượng đinh” đang được các bên tích cực xúc tiến phải đột ngột hoãn lại vô thời hạn. Bởi vị chưởng môn Thiếu Lâm Bắc phái Bạch Hổ đã bất ngờ viên tịch ở tuổi 72 (năm 2010). Vị chữởng môn đã phải rời xa cõi thế sau một cơn nhồi máu cơ tim. Vì lý do bất khả kháng này, việc “khai quật” những bí ẩn nhân thân và võ phái Thiếu Lâm Bắc phái Bạch Hổ đành phải hoãn lại vô thời hạn.

Continue Reading

Chuyện khó tin về người phụ nữ chữa khỏi chứng mất ngủ kinh niên hơn 10 năm bằng ăn chay niệm phật

Tin tức thời sự – Đời sống gia đình anh Hải trở nên đảo lộn sau một đêm mất ngủ không rõ nguyên nhân của vợ. Kể từ đêm tối kỳ lạ năm 2002, chị Dung không thể chợp mát ngủ dù chỉ một phút bất kể ngày hãy đêm. Vào những đêm không ngủ, chị Dung lẩm lũi đi khấp thôn xóm như một bóng ma vật vờ. Người dân thôn Lạc Sơn cứ đinh ninh thể nào chị Dung cũng hóa điên với chúng bệnh kỳ lạ. Thế nhưng, vào đầu tháng 9/2013 (âm lịch), qua 7 ngày miệt mài tụng kinh, niệm Phật và nguyện ăn chay suốt đời, chị Dung đã có giấc ngủ an lành sau hơn 10 năm thức trắng

Chữa chứng mất ngủ

HƠN 10 NĂM THỨC TRẮNG

Mấy ngày gần đây, người dân thôn Lạc Sơn (xã Phú Sơn, huyện Lâm Hà, tinh Lâm Đồng) bàn tán xôn xao về việc chị Tạ Thị Xuân Dung (SN 1967, ngụ thồn Lạc Sơn, xã Phú Sơn) đột nhiên chữa khỏi bệnh mất ngủ hơn 10 năm bằng cách tụng kinh, niệm Phật. Với vẻ mặt đầy ngạc nhiên xen lẫn hoài nghi, bà Nguyễn Ngọc Diệu (54 tuổi, ngụ thôn Lạc Sơn) cho biết: “Tốĩ không thể tin nổi, không biết có thật không nữa. Mới tháng rồi, tôi còn bắt gặp chị Dung nửa đêm đi lang thang ngoài đường lớn. Bỗng nhiên, mọi người kháo nhau chị ấy chữa khỏi bệnh mất ngủ và sức khỏe còn tốt hơn trữớc, ngủ sâu hơn. Đặc biệt, chị Dung đi đâu cũng bảo chữa khỏi bệnh nhờ chú tâm tụng kinh, niệm Phật và nguyện ăn chay trường”.

Nhà vợ chồng chị Dung khá khang trang, nằm dưới mọt con dốc cáo ven đèo Phú Sơn. Anh Nguyễn Xuân Hải (SN 1966, ngụ thôn Lạc Sơn, xã Phú Sơn) làm tài xế lái xe khách đường dài, chấp nhận gánh hết việc nhà thay cho người vợ mắc chứng mất ngủ ky lạ. Anh Hải cho biết: “Thời gian đầu mắc bệnh, vỢ tôi thấy bức bối trong cơ thể, dễ nóng giận. Cô ấy lao vào làm việc quần guật, từ cuốc đất, làm cỏ, vác go… đến quét dọn, rửa chén… Cô ấy làm đến độ cơ thề kiệt sức, mẹt mỏi mà giấc ngủ vẫn không tìm đến. Làm viẹc, đi lại quá nhiều, vợ tôi mắc thêm bệnh thoái hóa cột sống, sức khỏe không còn tốt. Thế nên, nhiều việc tôi phải làm thay cho vợ. Thương vợ bất hạnh mắc phải căn bệnh kỳ lạ, tôi không dám nghĩ đến chuyện gì khác ngoài chi thú làm viẹc”.

Chị Dung tay cầm cuốn kinh Lương Hoàng Sám, sắc mặt hồng hào, hồ hởi chia sẻ: “Tôi không biết phải diễn tả như thế nào về sự nhiệm mầu này. Có lẽ, từ “Vi diệu” mới nói được hết sự thực tâm ngưỡng vọng của tôi đối với Phật phap. Mới 7 ngày trước, tôi còn sống vật vờ, hoảng loạn như một bà điên của thôn Lạc Sơn. vậy mà, tôi đã tìm lại được giấc ngủ của mình chỉ nhờ vào lòng hướng thiện, biết sám hối tội lỗi”. Chị Dung bị mắc chứng bệnh mất ngủ vào tháng 9/2002 (âm lịch): “Tự nhiên, đêm đó, tôi không ngủ được, trằn trọc nguyên một đêm. Những ngày ke tiếp, dù đêm hay ngày, tôi muon được ngủ khoảng 15 phút cũng không thể nhắm mắt lại. Chồng tôi đưa đi khám ở Bệnh viện Lâm Hà ở thị trấn Đình Văn, Bệnh viện Hoàn Mỹ ở Đà Lạt. Nhưng các bác sĩ đều khẳng định toi không bị bệnh, cấp cho tôi một số thuốc bổ rồi cho về”.

Về nhà, chị Dung thay đổi tính nết, trở nên cộc tính, hung dữ. Anh Hải khẳng định: “Từ lúc mắc chứng mất ngủ, vợ tôi cực kỳ hung dữ. Tôi làm gì trái ý, đặt cai ly không đúng cach cũng bị vỢ quát thao um sùm. Biết vỢ bị ức chế, tôi cố nhịn cho qua chuyện nhưng mức độ hung hăng của vợ ngày càng gia tăng. Có lần, Dung đang chế biến thức ăn, nghe tôi nói chuyện không hài lòng, liền lấy dao phóng về phía tôi. May mà, tôi né kịp, khồng thì đã chết hoặc bị thương dưới mũi dao của vợ. Hồi nhỏ, hai đứa con cũng sợ vợ tôi kinh khủng. Thấy mẹ về, tụi nhỏ liền kiểm chỗ tranh mặt, đi đứng cũng thật nhẹ nhàng để không làm phiền mẹ nằm nghỉ. Lớn lên, may đứa nhò hiểu chuyện hơn nên không xa lánh nữa mà quay sang tím thuốc chữa bệnh cho mẹ .

Những đêm không ngủ cứ kéo dài, không còn tính được bằng ngày mà chuyển qua thành thang, thành năm. Tham thoát đã hơn 10 năm, chị Dung chưa đêm nào chợp mắt dẫu người mệt lả, uất ức làm đầu chị đau như bị đóng đinh. Hễ không ngủ, chị lại lam lũi một mình ra đường lớn đi khắp thôn cho khuây khoa đầu óc. Chị đi bộ cả đêm mà không sợ ma quỷ, hay cướp bóc đe dọa mạng sống. Nếu không nghĩ đến con cái còn nhỏ, lo chòng thân gà trống không thể nuôi dạy con, chị đã tìm đến cái chết để giải thoát căn bệnh oan nghiệt, dày vò cơ thể minh.

ĂN CHAY TRƯỜNG VÀ LẠY PHẬT 600 LẦN MỘT NGÀY

Những đêm lạnh, chị Dung âm thầm đến các cổng chùa, đứng trước tượng Phật Quan Âm cầu xin để được khỏi bệnh. Nhưng mọi lời khẩn cầu đều không thành hiện thực, chị tiếp tục chìm trong chuỗi ngày tăm tối khi giấc rĩgủ bình yên vẫn chưa tìm về. “Có hôm đã 2-3g sáng, tôi vẫn lang thang ngoai đường, thấy có đoi vợ chồng bị hư xe” đang loay hoay sửa trên đèo vắng. Tôi đến gần ngỏ ý kêu họ ve nhà mình để lấy dụng cụ sửa xe. Nhưng họ tưởng toi không phải người, không ai bảo ai cứ im thin thít. Họ chỉ tin tôi là người khi tôi nổi điên, dậm chân bình bịch xuống nền đường vắng. Không ngủ được, tôi đẫm ra chán ăn, miệng lúc nào cũng cảm giác đắng nghét, nhìn thấy thức ăn chỉ muốn đổ đi. Chồng bưng cơm lên tới nơi cho ăn toi quát nạt bắt anh đem đổ. Những lúc như thế, tôi vô cùng hoang mang và chi muốn tìm đến cái chết”.

Thấy vợ bệnh, anh Hải thường xuyên đi chùa làm công quả, đe móng chút việc tốt của mình có thể giúp vợ nhanh chóng trở lại bình thường. Đằng đẵng mấy chục năm, hai vợ chồng sống trong cảnh hoang marig, anh Hải thì lo vợ ngày càng dữ dằn, còn chị Dung cũng đau lòng nghĩ đến cảnh mình trở nên điên loạn. Khoảng đầu tháng 9/2013 (âm lịch), anh Hải thực lòng đến thuật lại chứng mất ngu kỳ lạ của vỢ để Trụ trĩ chùa Bửu Sơn tìm cách hóa giải. Anh Hải cho biết: “Tôi làm cong quả nhiều năm trong chùa Bửu sờn, cũng nghe danh trụ trì Thích Minh Châu có đạo hạnh hơn người. Thế nên, tôi mạn phép đen thưa bệnh của vợ cho trụ trì nghe qua. Tôi kể cho người nghe những biểu hiện kỳ lạ của vỡ mà thuoc thang, cây lá, bài thuốc nào cũng khong trị được. Thầy buồn rầu7 bảo toi kêu vợ lên chùa cho nhập thất ngày ngày tụng kinh, niẹm Phật xem co thay đoi được hay không”.

Nghe lời trụ trì chùa Bửu Sơn, anh Hải dẫn vợ lên chùa làm lễ nhập thất vàó ngày 9/9/2013 (âm lịch). Suốt từ ngày đó, cứ 3g sáng, chị Dung tắm rửa sạch se, mặc áo phật tử đến thất cùng chị Hoa Phúc, một phật tử ở TP.HCM lên chùa Bửu Sơn để nhập thất. 7g sáng, chị được ăn điểm tâm với cháo trắng rồi lại tiếp tục lạy Phật và niệm kinh Lương Hoàng Sám, Diệu Pháp Liên Hoa. Ngay ngày đầu tiên, khi đang đọc kinh, bắt giác, mắt chị Dung nhíu lại và cảm giác buồn ngủ dồn dập kéo đến. Thế những, chị van cố gắng niệm cho xong những quyển kinh mà sư thầy giao phó. Buổi tối của đêm đầu tiên nhập thất, chị Dung ngủ say sưa, không hề mộng mị7 “Cảm giác lâng lâng, tôi vui mừng khôn xiết, được ngủ một giấc ngon lành sau hơn 10 năm ichông khác gì chết đi sống lại. Mấy ngày ở thất, tôi bị cảm lạnh, nhưng vẫn cố làm theo lời sư thầy căn dặn. Mỗi ngày, tôi đọc hểt 2 quyển kinh và lạy 600 lần. Thế những, lòng tôi vẫn phập phồng lõ sợ chứng mất ngủ se trở lại nên càng co  công đọc kinh, lạy Phật. Sau 7 ngày, tôi được ra thất và trở về nha. Những giấc ngủ bình yên lại nhẹ nhàng tìm đến mà không cần gượng ép”, chị Dung vui vẻ cho biết thêm: “Dầu không còn ở thất, tôi vẫn tâm niệm ăn chay trường và ngày nào cũng tụng kinh niệm Phật. Chứng mất ngủ này có thể đến từ những oan nghiệt mà tôi gây ra ở kiếp này hay kiếp trữớc. Nay, tôi thành tam sám hối nên trời phật không còn trách phạt. Những ai cũng mắc phải căn bệnh lạ như tôi nên thành tâm sám hối để sớm có lại cuộc sống bình yên.

BỊ TRẦM CẢM DẪN ĐẾN MẤT NGỦ

Lý giải về hiện tượng kỳ ỉạ của chị Dung, tién sĩ Nguyễn Công Thoại, chuyên gia tâm lý Hội Tâm lý — giáo dục Việt Nam, cho biết: “Thực tế cho thấy, nhiều người mắc phải triệu chúng mất ngủ trong một thời gian dài do gặp phải tình trạng trầm cảm. Khi triệu chúng này ngày càng nặng thi việc mát ngủ của người trong cuộc sẽ ngày càng nhiều. Điều này cho thấy, việc chị Dung mất ngủ là do gặp phải tinh trạng trầm cảm, gày ức chế tâm lý dẫn đẽn tinh trạng mất ngủ thường xuyên. Do đó, việc chị Dung đến chùa tụng kinh, niệm Phật giúp chị có tình thần thoải mải, thư thái và dần thoát khỏi tinh trạng trầm cảm. Tuy nhiên, để có những giải thích khoa học chặt chẽ, các co quan chức năng cần sớm vào cuộc làm rõ”.

CHÍNH QUYỀN VÀO CUỘC ĐIỀU TRA, LÀM RÕ NGUYÊN NHÂN

Trao đổi vói PV, trụ tri chùa Bửu Sơn, Thích Minh Châu, xác nhận: “Chị Dung có mắc phải chứng bệnh mất ngủ hơn 10 năm. Chị thường hay bỏ nhà di lang thang vào ban đêm. Sau khi lên chùa nhập thất, chị đã khỏi bệnh hoàn toàn. Tỏi cũng không thể lý giải hiện tượng kỳ lạ trên. Tôi mong cơ quan chức năng sổm vào cuộc điều tra thực hư cảu chuyện của chị Dung”. Vè trường hợp của chị Dung, ông Nguyễn Minh Trang, Chủ tịch UBND xã Phú Sơn cho biết: “Chính quyền địa phương sẽ vào cuộc điều tra làm rõ”.

Continue Reading

Bí ẩn về “vùng đất thiêng” từng khiến nhiều người bỏ đi “biệt xứ” vì rắn có sở thích “vén mùng ngủ chung”

Tin tức thời sự – Các loài rán độc ở vùng đất Bảy Nú i giờ đày rất ít khi xuất hiện ở nhà dân nhưng cách đáy vài chục nam về trước, vùng đất này được người dân khap nơi xưng tụng là ncri rắn độc thích “vén mùng” ngủ chung với ngươi, cấu chuyện rán ngủ chung với người đa trở thành giai thoại ly kỳ được những người dàn lưu giữ như một “giai thoại” của vùng đất kỳ lạ này.

Vùng đất thiêng

KHÔNG DÁM NGỦ vì sợ RẮN “VÉN MÙNG”

Những ngày này, vùng đất Bảy Núi (còn co tên Thất Sơn, là 7 ngọn núi tiêu biểu trong số 37 ngọn núi ở hai huyẹn Tri Tôn va Tịnh Biên, tỉnh An Giang) đang trong không khí mùa xuan. Từ TP.HCM, chúng tôi xuôi xuống An Giang tìm về vùng Bảy Núi để tìm hiểu những giai thoại về chuyện rắn thích “vén mùng” ngủ chung với người ở nơi vùng đất thiêng này. Trao đổi với một so người dân tại vùng Bảy Núi, họ cho biết: “Trước đay, chuyện rắn độc chui vào mùng cắn người là chuyện thường xuyên xảy ra. Tại đây, từng có người chết vì bị rắn cắn, có người bị thương và có người may mắn thoát khỏi lưỡi hai tử thần khi bất ngờ rắn độc nằm thè lưỡi ngay bên cạnh”.

Đi cùng chúng tôi về vùng Bảy Núi để tỉm hiểu các giai thoại lý kỳ về chuyện rắn độc thích “vén mùng” ngủ chung với người là ông Ba Thi (57 tuổi, ngụ quận 10, TP.HCM), người co quãng đời tuổi trẻ sinh sống ở vùng Bảy Núi và biết những rõ về những giai thoại trên. Theo sự chỉ dẫn của ông Thi, chúng tôi tìm về xã An Phú (huyện Tịnh Biên, An Giang), nơi đây có triền núi Dài Năm Giếng nổi tiếng là vùng đất thường xuyên xuat hiện các loài rắn đọc như: hổ mang, hổ sơn, hổ đất, lục đuổi đỏ. Cùng ông Thi dừng chân nghi mệt ở quan nước ven đường” khi nghe chúng tôi đề nghị ông kể về câu chuyẹn của ban thân từng bị rắn lục đuôi đỏ “vén mùng” ngủ chung, ông vội uống cạn ly trà nópg rồi mới lên tiếng.

Ông Thi cho biết: “Cach đây 35 năm, vùng đất này um tùm cây cối, chim muông xuất hiện khắp nơi. Đặc biệt các loài thú dữ, rắn độc xuất hiện rất nhiều. Người dân sống ở vùng này rất thưa thớt, cách vài ký lô mét mới có một mái nhà. Ngày ấy, nhà tôi nằm ở triền núi Dài Nam Tiếng. Do nhà lợp bằng cây rừng, rơm rạ nên rất thoáng mát. Tuy nhiên, kiểu nhà này lại thường xuyên có rắn độc chui vào nha ẩn nấp để săn chuột. Vào thời điểm này, người dân quanh vùng này rất sợ rắn “vén mùng” vào ngủ chung bởi chỉ cần động chạm vào rắn là sẽ bị cắn ngay. Tôi mỗi ngày đèu nghe được tin là đêm qua rắn đã “vén mùng” cắn chết, bị thương người dân. Lo SỢ bị rắn độc chui vào mùng, mỗi khi đi ngủ tôi đều giăng mùng rất kỹ càng. Thế nhưng, vào một đếm mữa to, lúc toi đang say ngủ thì bất thình lình có con vật bò trên người. Tôi giật bắn mình lao nhanh ra khỏi mùng, đốt đèn lên thì thấy con rắn lục đuôi đỏ nằm chình ình trên cái gối”. Theo ông Thi, sau lần rắn lục đuôi đỏ “ven mùng” vào ngủ chung, ông còn trải qua 4 lần bị các loại ran độc khác “vén mùng” nhưng đều không bị rắn cắn.

ĐƯỢC nhiều người dân tại xã An Phú tiết lộ ông Bảy Hai (67 tuổi, ngụ huyện Tịnh Biên) là người từng nhiều lần chứng kiên cảnh rắn độc “vén mùng các thành viên trong gia đình, chúng tôi nổ máy xe tìm đến nhà ong ngay. Gặp khách lạ, ông Bảy Hai ra hỏi hàn vài câu. Khi biết chúng tôi đi tìm thông tin về những giai thoại rắn độc vén mùng” ngủ chung với người, ông Bảy Hai cười khà khà mời chung tôi vào nhà. Trong ánh điện mờ mờ, ông Bảy Hai rĩt một hơi thuốc dài rồi cất tiếng: “Vùng đất Tịnh Biên này cách đây 20, 30 chục năm được gọi là “vương quốc rắn” bởi rắn xuất hiện ỗ khắp nơi. Ban đêm, người ngủ trong nhà dù đã giăng mùng kỹ càng nhưng nhiều lúc vẫn thấy rắn nằm bên cạnh. Thậm chí, co đêm tới 3-4 con rắn cùng nằm trong mùng với người. Cách đây khoang 19 năm, con trai tôi ngu trong mùng thì nửa đêm tỉnh dậy kêu la thảm thiết vì 2 con rắn đang lao vào đánh nhau. May mắn là con tôi chạy thoát ra ngoài được, nếu không đã bị 2 con rắn độc đó cắn chết rồi”.

BỎ XỨ VÌ SỢ TRỞ THÀNH NẠN NHÂN CỦA RẮN

Theo ông Bảy Hai, vùng đất Bảy Núi ngoài việc nổi tiếng với các giai thoại rắn độc thích “vén mùng” ngủ chung với người. Vùng đất này còn là nơi tiễn đưa rất nhiều người đi vùng khác để sinh sống bởi hiểm họa rắn độc. Dò hỏi anh Bảy Hai về những người từng bo đi nơi khác sinh sống, ông chi lắc đầu bảo không rõ và chỉ tay chúng tôi đến núi 1Cấm (hay còn gọi đính Thiên Cấm sờn, ngọn núi cao nhất của vùng đất Bảy Núi) để tìm hiểu. Nghe danh ông Ba Lưới (gần 100 tuổi, ngụ trên đỉnh núi Cấm) hiện đang lưu giữ nhiều câu chuyện ve những người dân vùng này bỏ đi biẹt xứ vì hiểm họa rắn độc thích “vén mùng” ngủ chung với người, chúng tôi vội tìm tới.

Khi nghe chúng tôi trình bày mục đích của cuộc gặp mặt hôm nay, ông Ba Lưới ngồi nhìn xa ra vùng núi Cấm lên tiếng: “Tôi là ngừời sống lâu năm nhất ở vùng đất Bảy Núi này. vào năm 1930, vùng núi Cấm này có hàng trăm con thú dữ trú ngụ, trong đó các loài rắn độc thì nhiều vo số, nhưng nổi tiếng nhất là loài rắn hổ mây khổng lõ. vào thời điểm trên, ở trên núi Cấm có rất ít người sinh sống nhưng ở khu vực chân núi và cac vùng lân cận thì dân cư tập trung khá đông. Các hộ dân ở đây thường xuyên giáp mặt với rắn, từ lúc ăn, lúc chơi cho đến lúc nghi. Sự việc khiến người dân lo sợ nhất là lúc đi ngủ rắn độc sẽ bò vào mùng và can người. Nếu bị rắn cắn ở tình cảnh này thì chỉ có chết tại chỗ chứ không thể cứu. Tôi nhớ vào thời điểm ấy có rất nhiều ncjười chết vì bị ran “vén mùng” can. Sau những cái chết tức tưởi Hên tục xảy ra, nhiều người dân hoảng sợ và bỏ đi biệt xứ. Suốt nhiều năm, các vùng lân cận quanh đỉnh núi Cấm co rất nhiều ngôi nhà lá bỏ hoang do rắn thường xuyên “ghé thăm”.

Nghe những lời kể của ông Ba Lưới, chúng tôi thấy vùng đất núi Cấm này chứa đựng qua nhiều những cấu chuyện kỳ lạ. Từ nhà ông Ba Lưới, chúng tôi đi một vòng đỉnh núi Cấm thì khẳng định những lời của ông Ba Lưới là sự thật bởi ngọn nui này và các cùng lân cận bạt ngàn là cây cối, riơi điều kiện vô cung thích hợp cho loài rắn sinh sôi, phát triển. Trên đường khám phá đỉnh núi Cấm, chúng tôi vô tình gặp được ông Năm Hồng (57 tuổi, ngụ huyẹn Tịnh Biên) đang đi xuỗng nui. Trao đổi với ông về câu chuyện chúng tôi đang tìm hiểu, ông Năm Hồng cho hay: “Không chỉ người dân

ở đính và xung quanh vùng núi Cấm, mà người dân ở các ngọn núi khác cua Thất Sơn (tên gọi khác của vùng đất Bảy Nui) cũng bỏ đi sang xứ khác đe sinh sống, làm ăn. Nguyên nhân ià do rắn độc thường xuyên cắn làm chết người. Đặc biệt, rắn độc ở vùng này khá dạn người khi đêm đêm chung bò lên tận giường ngủ chung với người.

Những ngay đi thực tế ở vùng đất Bảy NÚI, chúng tôi còn được nghe nhiều giai thoại ly kỳ về chuyện rắn đọc có sở thỉch vén mùng” ngủ chung với người. Những cầu chuyện tuy đã trôi vào quên lãng, nhưng khi được chúng tôi đánh thức nó trở nên huyền ảo dưới lời kể của những người trong cuộc. Nhiều người dan ở vùng Bảy Núi cho biết chuyện rắn độc vén mùng” ngủ chung với người nay không con xảy răthường xuyên nữa, hy hữu lắm mới xảy ra một vụ. Nhưng mỗi khi nhắc lại những giai thoại trên, họ vẫn cảm thấy rung mình bởi nỗi sợ hãi rắn đọc tấn công. Bà Sáu Lợi (69 tuổi, ngụ huyện Tri Tôn) chia sẻ: “Giờ đây, nhà cửa của chúng tôi được xây cất chắc chắn, rắn độc muốn tìm đường vào nhà cũng khó. Chúng tôi hiện không còn lo sợ chuyện rắn độc “vén mùng” vào tấn công người như trước nữa. Tuy nhiên, lâu lâu chúng tôi vẫn đem những giai thoại trên ra kể cho con cháu nghe về quãng thời gian cha mẹ, ông bà chúng đã trải qua”.

BÁO DỘNG RẮN DỘC VÙNG BẢY NÚI

Vùng đất thiêng này hiện rắn độc không còn nhiều nữa nhưng nó vẫn còn là nỗi ám ảnh thường trực của người dân ở đày. Đại đức Chau Kim Sa, Sãi cả chùa Phnom Pi Lo nằm dưỏi chân núi Nam Quy (xã Châu Lăng, Tri Tôn, An Giang), cho biết từ đầu năm 2012 đến nay tại chỗ ông đã chữa trị cho 66 người bị rắn cắn. Hầu hết các loài rắn cực độc đều có mặt ở Bảy Núi như hồ mang, hổ san, chàm quạp, hổ đất… Mỗi năm vùng này có cả trăm người bị rắn cắn. Thời gian gần đây rắn độc cắn người ngày càng tàng. Sự việc trên là lời báo động đối với người dân vùng Bảy Núi cần phải hét súc cảnh giác. Giai thoại rắn độc có sở thích “vén mùng” ngủ chung với người sẽ trở thành sự thật trong thời điém hiện nay nếu không có sự phòng bị kỹ càng.

Continue Reading